Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

Công ty Người Việt thắng kiện bà Hoàng Dược Thảo và Saigon Nhỏ $4.5 triệu

Công ty Người Việt thắng kiện bà Hoàng Dược Thảo và Saigon Nhỏ $4.5 triệu 
12-30-2014 

Hà Giang/Người Việt

WESTMINSTER, Calif (NV) Ba nguyên đơn gồm công ty Người Việt Daily News Inc., ông Phan Huy Ðạt, và bà Vĩnh Hoàng, hôm Thứ Hai, 29 Tháng Mười Hai, thắng vụ kiện hệ thống tuần báo Saigon Nhỏ và bà Hoàng Dược Thảo, chủ nhân hệ thống này, các tội phỉ báng và vu khống.

Phán quyết của bồi thẩm đoàn được đưa ra trong vòng chưa đầy hai giờ nghị án, theo sau một phiên xử kéo dài gần bốn tuần lễ tại Tòa Thượng Thẩm tiểu bang California, Quận Cam, dưới sự chủ tọa của Thẩm Phán Frederick P. Horn.



Một trang trong hồ sơ vụ công ty Người Việt Daily News kiện bà Hoàng Dược Thảo và hệ thống tuần báo Saigon Nhỏ. (Hình: Người Việt)

Bồi thẩm đoàn 12 người cùng bỏ phiếu thuận, xác định mức bồi thường cho các nguyên đơn $3,000,000, để đền bù các tổn hại về danh dự, uy tín, và tinh thần. Thêm vào đó, 10 bồi thẩm viên cũng bỏ phiếu xác định mức phạt thêm bị cáo $1,500,000 để làm gương (punitive damage), vì hành xử bị cho là có ác ý. Tổng số tiền bồi thường và phạt là $4.5 triệu.
Ngoài bồi thường thiệt hại, bồi thẩm đoàn cũng yêu cầu Tuần Báo Saigon Nhỏ đính chính về những câu viết có tính phỉ báng và vu khống trong bài viết “Những Bí Ẩn Của Nhật Báo Người Việt,” đăng ngày 28 Tháng Bảy, 2012, đồng thời xin lỗi ba nguyên đơn là công ty Người Việt Daily News Inc., ông Phan Huy Ðạt (Chủ Nhiệm kiêm Tổng Giám Ðốc), và bà Vĩnh Hoàng (Giám Ðốc Thương Vụ kiêm Phụ Tá Tổng Giám Ðốc). Lời đính chính và xin lỗi được bồi thẩm đoàn đề nghị đăng trên cả ấn bản nhật báo và tuần báo của công ty Saigon Nhỏ.
Trong bài báo nêu trên, bà Hoàng Dược Thảo, bút hiệu Ðào Nương, viết rằng Cộng Sản Việt Nam đã mua nhật báo Người Việt và để cho ông Phan Huy Ðạt đứng tên chủ nhân. Cũng trong bài viết ấy, bà loan tin đồn thất thiệt về đời tư của bà Hoàng Vĩnh.
Bên nguyên khởi kiện hệ thống tuần báo Saigon Nhỏ và bà Hoàng Dược Thảo vào đầu Tháng Chín, 2012, sau khi thư yêu cầu đính chính những thông tin sai lạc đã không được đáp ứng.
Phát biểu sau khi có phán quyết của Bồi Thẩm Ðoàn, ông Hoyt Hart, luật sư đại diện Người Việt, nói: “Trong lập luận kết thúc phiên xử, tôi hỏi bồi thẩm đoàn liệu họ có chấp nhận việc sử dụng tin bịa đặt và phao tin đồn thất thiệt làm phương pháp cạnh tranh không. Và trong phán quyết ngày hôm nay, bồi thẩm đoàn cho thấy họ không chấp nhận hành vi ấy.”
Về phán quyết, chủ tọa bồi thẩm đoàn, một luật sư không muốn nêu tên, cho biết ý kiến riêng của ông: Cách hành xử của bà Hoàng Dược Thảo đối với yêu cầu đính chính của nhật báo Người Việt khiến ông quyết định kết tội bên bị.
Ông nói: “Sau khi nhận thư yêu cầu đính chính, bị cáo không những đã không đính chính, không kiểm chứng kỹ hơn về những điều mình đã viết, mà còn đăng lại những câu phỉ báng ban đầu, rồi nêu đủ lập luận để biến những câu mà bà gọi là đặt câu hỏi trong bài viết nguyên thủy thành kết luận, đẩy sự phỉ báng đến mức độ trầm trọng hơn.”
Một bồi thẩm viên khác, bà Liz Diep nói về quyết định cá nhân của bà trong phán quyết đối với Saigon Nhỏ: “Tôi quyết định khá dễ dàng, vì các quyết định đã thành hình trong ý nghĩ tôi từ trước khi nghị án. Các video được sử dụng làm bằng chứng có tính thuyết phục đối với tôi. Về phía bị cáo, họ không có nhiều căn cứ để bào chữa. Họ không có bằng chứng để chứng minh luận cứ của mình.”
Cũng nói về các đoạn video được bên Người Việt đưa ra làm bằng chứng trước tòa, một bồi thẩm viên khác cho rằng đó là “chứng cớ then chốt.”

Bản Thông Cáo Báo Chí về vụ thắng kiện. (Hình: Người Việt)

Các đoạn video được đề cập gồm một đoạn cho thấy bà Hoàng Dược Thảo la lối lớn tiếng trước sự có mặt của đại diện Người Việt tại buổi tiệc Kỷ Niệm 10 Năm Thành Lập Tập Thể Chiến Sĩ Quân Lực VNCH. Ðoạn thứ hai là phần phát biểu của bà Hoàng Dược Thảo tại buổi họp báo do Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa tổ chức.
Một bồi thẩm viên cho rằng lời phát biểu của bà Hoàng Dược Thảo tại buổi họp báo ấy cho thấy bà có “ác ý.”
Bồi thẩm viên Robert Wong, cư dân Westminster, một cựu kỹ sư đã nghỉ hưu của công ty Raytheon, nhận định: “Khi nghe các nhân chứng trình bày. Tôi đặc biệt để ý câu chuyện của ông Ðinh Quang Anh Thái. Qua đó, tôi biết được sự đáng tin cậy của những người làm việc cho tờ Người Việt.”
Rồi ông phân tích: “Sự kiện trong vụ kiện này vượt quá Tu Chính Án Thứ Nhất của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Phía nguyên đơn thực sự đã bị vu khống. Quan trọng ở đây là hai chữ ‘Cộng Sản,’ và khi bạn sử dụng những từ này thì cần phải có bằng chứng. Nhưng ở đây, bị cáo hoàn toàn không có bằng chứng gì cả. Bị cáo đã có cơ hội để rút lại điều mình viết nhưng bà ta đã không làm điều đó. Trong suốt vụ xử, bị cáo cũng không đưa ra được nhân chứng nào đáng tin cậy.”
Hai nhân chứng phía bị cáo đưa ra là ông Ngô Kỷ và Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa.
Nữ thẩm viên Jennifer Mendoza cho biết “quyết định trong các phán quyết của cá nhân tôi chỉ mất 30 phút, khá dễ dàng. Các video cho thấy sự giận dữ và ác ý của bị cáo.”
Một bồi thẩm viên khác cho rằng, bà Hoàng Dược Thảo, “qua những lời khai của chính mình, trước tòa, là người nói nhiều điều khó tin.”
Bồi thẩm viên này đưa ra ví dụ: “Bà ta nói báo Người Việt luôn làm bậy, đã bị biểu tình cả 50 lần. Ðến khi đưa chứng cớ thì chỉ nêu ra được ba vụ, là vụ chậu rửa chân, vụ lá thư Sơn Hào, và vụ in một cuốn sách nào đó [cuốn Bên Thắng Cuộc của tác giả Huy Ðức - NV]. Cách bà nói về những vụ biểu tình tại báo Người Việt cho tôi thấy bà đã nói quá. Thậm chí bà còn khai gian trước tòa.”
Vụ kiện kéo dài hơn hai năm giữa hai công ty Người Việt Daily News và hệ thống tuần báo Saigon Nhỏ, là sự kiện được nhiều người trong cộng đồng người Việt tị nạn hải ngoại theo dõi. Hai phía chuẩn bị vụ kiện kéo dài hơn hai năm. Vụ xử kéo dài gần một tháng, chính thức kết thúc vào ngày 30 Tháng Mười Hai, 2014.
–-
Liên lạc tác giả: hagiang@nguoi-viet.com

Luật sư của báo Saigon Nhỏ và Bà Hoàng Dược Thảo lên tiếng: "Quyền Tự do Ngôn Luận và Tự do Báo chí đã không được tôn trọng tại Tòa án Orange County"


Little Saigon: ngày 1 tháng 1 năm 2015

Kính thưa Quý Đồng Hương,

Để quý vị nắm vững vấn đề và có thông tin "hai chiều," tôi xin kính chuyển tiếp đến quý vị "Bản Thông Cáo Báo Chí" của Văn Phòng Luật Sư Charles H. Manh và Stone, LLP. đại diện cho Báo Saigon Nhỏ và Bà Hoàng Dược Thảo, liên quan đến vụ kiện. Phần trên là Anh ngữ, và phần dưới là bản dịch Việt ngữ.

Trân trọng,

Ngô Kỷ





Press Release by the Law Firms of Charles H. Manh, P.C. and Morris & Stone, LLP. Represented  Saigon Nho – The Little Saigon News and its owner and publisher, Hoang Duoc Thao 
Freedom of Speech and Freedom of Press
Disregarded in Orange County Court
In July 28, 2012,  Hoang Duoc Thao, writing under the pen name Dao Nuong, published an article in the Saigon Nho newspaper that explored the ownership of another paper, the Nguoi Viet News. The article was a humorous and satirical opinion piece, that made references to fictional martial arts sects and poked fun at Nguoi Viet News for its revolving door of publishers, which changes every time that paper publishes an article that the community perceives as pro-communist.

Nguoi Viet News had published a letter, purportedly from a reader named Son Hao, that was admittedly pro-communist. During a press conference held to apologize for the letter, the latest publisher of Nguoi Viet News, in response to a question about who owned the newspaper, had stated that the paper was owned by the employees pursuant to an employee stock ownership plan. Thao’s article explored that claim.

In response to the article she wrote, the Nguoi Viet News, its CEO and the Assistant to the CEO sued for defamation. The paper asserted that the article was defamatory because, among other things, it falsely claimed that the paper was owned by the CEO, and that the Assistant to the CEO was not qualified to run the paper.

On December 30, 2014, a jury in the Orange County Superior Court awarded Plaintiffs $3 million in damages, and $1.5 million in punitive damages. Saigon Nho and its owner and publisher, Hoang Duoc Thao, were represented by the Law Firm of Charles H. Manh, P.C. and Morris & Stone, LLP.

“The trial can only be described as surreal. At the commencement of the action, the judge stated that he was not familiar with defamation law, and that became very apparent during pre-trial motions and trial”, Aaron Morris said.

“Because of the judge’s erroneous rulings, the jury was able to award damages, even though no evidence of any damages was ever presented or proven. Incredibly, the jury was instructed that they ‘must’ award damages, even though the plaintiffs failed to show that a single person had ever read the article in question, or that if anyone did read the article, they interpreted in the tortured manner that plaintiffs claim made it defamatory,” Morris said.

“In 25 years of practice, I’ve only witnessed this once before, where you just cannot get the judge to understand the many legal issues that come into play in a defamation case. All you can do is ride it out to the bitter end and get the verdict thrown out on appeal, but it’s a shame that the matter can’t be decided correctly in the first instance.”

Morris summarized the errors in the case as follows.

The case was about a single article published by the Saigon Nho newspaper on July 28, 2012. Plaintiffs had wanted to admit other articles and even videos from unknown sources, but a prior judge had concluded that they would not be admitted because they had no relevance. But when the case was transferred to different trial judge, over the strenuous objections of defense counsel, the new judge overruled the other judge and allowed other articles and even the videos to come in as evidence.

Thao, who fled South Vietnam after the 1975 fall of that country to the communists, is staunchly anti-communist. The videos were of events that occurred a year or more after the July 28, 2012 article was published, and the videos were of events that occurred a year or more after the July 28, 2012 article was published, and was maliciously misrepresented what actually happened.  As the plaintiff made believe that my client is seen calling for a boycott of the Nguoi Viet News because of actions that were seen as pro-communist, such as publishing a picture of the South Vietnam flag in a washbasin, and publishing the pro-communist Son Hao letter, my client was actually questioning the presence of Nguoi Viet News at the banquet since the host as well as many attended guests were those signed up to the protest letter against Nguoi Viet News that Little Saigon News was asked to published.  Nguoi Viet News were asked to leave the event even after my client had left the event.  It is worth noting as well that the defendant was not given the chance to present the uncut, unedit version of the video in its defense.  Words and videos taking out of context no longer reflect the real meaning.

She is not alone in these views. The Nguoi Viet News has been picketed on a regular basis since at least 2008, and many community organizations have called for the boycott of the paper. But Plaintiffs used the videos to argue that Thao is trying to put Nguoi Viet News out of business, and that those videos show that what she really meant by her article is that Nguoi Viet News is “owned by Vietnamese communists.” It was no surprise that the jurors could not separate the article that was the basis of the action from all the extraneous and irrelevant evidence that was permitted.

During the action, plaintiffs had conceded and stipulated that they had not suffered any “special damages”, or at least were not going to seek those damages. Special damages include such items as loss of profits; any damages to a business that would naturally flow from defamatory statements. In keeping with their stipulation, Plaintiffs presented no evidence of any special damages, nor did they prove a single item of any other sort of actual monetary damages.
However, during closing arguments, counsel for plaintiffs argued loss of profits and sought damages on that basis. When defense counsel objected, the court overruled the objection and allowed the argument for special damages to continue. Conversely, during defense counsel’s closing argument, when he tried to explain to the jury that they could not award any loss of profits because the plaintiffs had stipulated that they were not seeking special damages, the court sustained an objection and would not permit that argument. The jurors were thus left with the understanding that they could award damages for loss of profits that had never been shown and which plaintiffs agreed they would not seek.

Compounding the problem, the judge rewrote the standard jury instruction on damages. There are two types of damages in a defamation action -- actual and assumed. Actual damages, such as loss of profits, must be proven. But if all the elements of defamation are proven, the jury is permitted to award “assumed damages” for loss of reputation, even with no evidence of a specific dollar amount. It’s akin to pain and suffering in a personal injury action. A person or company’s reputation is assumed to have value, and if that reputation is injured, then the jury can assign a value to that loss. The jury is instructed, “you must award at least a nominal sum, such as one dollar.”

However, assumed damages only come into play if the plaintiff is unable to show actual damages. The jury instruction published by the Judicial Council of California specifically states assumed damages can only be awarded if the jury finds no actual damages. Inexplicably, at the request of Plaintiffs’ counsel, the judge rewrote the accepted jury instruction and verdict form, so that after finding actual damages, the jurors were told that they must also award presumed damages.

The end result was that the jurors were told they could award actual damages for loss of profits that were never shown, and on top of that were required to also award assumed damages.

“And damages only became an issue because the court stripped the defense of one of the primary defenses in a defamation case; opinion.” Morris added. “It is defamation 101 that a defendant cannot be liable for defamation for stating an opinion. Thao had opined that the Assistant to the CEO was not qualified to “operate the paper” because she had no journalistic background. In Thao’s opinion, someone who runs a paper should have experience and skills in reporting and editing. However, the judge refused to instruct the jury on opinion versus fact, stating that he could not see how someone’s qualifications to perform a job could be a matter of opinion.”

“This was doubly surreal, because the Assistant to the CEO testified that she does not operate the newspaper. Thus, Ms. Thao was found liable for offering the opinion that the Plaintiff was not qualified to perform a job she does not even perform.”

“In my opinion, this was just an effort by the Nguoi Viet News to put the competition out of business.” Morris stated. “They demanded 20 million to settle the case, and asked the jury for a total of $13 million in damages during the trial. An award anywhere near those numbers would have put the small Vietnamese newspaper out of business. But the paper will continue to operate, business as usual, and the verdict will undoubtedly be reversed on appeal.”
The Vietnamese Version - Bản dịch tiếng Việt

Quyền Tự do Ngôn Luận và Tự do Báo chí 
đã không được tôn trọng tại Tòa án Orange County

Vào ngày 28-7-2012, bà Hoàng Dược Thảo, viết dưới bút danh Đào Nương, đã đăng một bài trên báo Saigon Nhỏ phân tích, điều tra sự thực về chủ quyền sở hữu của một báo khác, tờ Người Việt. Đó là một bài quan điểm cá nhân có tính hài hước và châm biếm, liên hệ đến những môn phái võ thuật trong tiểu thuyết và chế diễu tờ Người Việt có một cánh cửa xoay vòng cho người chủ nhiệm, cứ thay người đứng tên cho tờ báo mỗi khi tờ báo này đăng một bài viết mà cộng đồng xem là thiên cộng.

Tờ Người Việt đã đăng một bức thư, được nói là của một độc giả có tên là Sơn Hào, hiển nhiên là người theo phe Cộng Sản. Trong một cuộc họp báo được tổ chức để xin lỗi về lá thư này, người chủ nhiệm mới đây nhất của tờ Người Việt, khi trả lời cho câu hỏi ai là chủ tờ báo, ông đã nói rằng tờ báo này là do nhân viên làm chủ theo một chương trình sở hữu cổ phần cho người làm.

Bài viết của bà Thảo tìm hiểu về lời xác định đó.  [vì đây là nhiệm vụ quan trọng nhất của tự do báo chí]

Để trả lời bài báo của bà, tờ Người Việt, Tổng Giám Dốc của tờ báo cùng một phụ tá cho tổng giám đốc đưa đơn kiện về tội lăng mạ.  Một trong những lý do được nêu ra là bài báo có tính lăng mạ bởi vì bài báo nói không có bằng chứng chủ nhân tờ Người Việt là ông tổng giám đốc, và rằng người phụ tá cho tổng giám đốc không có năng lực điều hành tờ báo.

Vào ngày 30-12-20114, một bồi thẩm đoàn của Tòa án của Orange County đã thưởng cho nguyên đơn một khoản 3 triệu bồi thường thiệt hại, cùng 1.5 triệu để trừng trị và làm gương.  Saigon Nhỏ và người sở hữu và chủ nhiệm, bà Hoàng Dược Thảo, được đại diện bởi Văn phòng Luât sư của ông Charles H. Manh, P.C. và Morris & Stone, LLP.

 Ông Aaron Morris có nhận định: “Phiên xử này chỉ có thể mô tả là một chuyện huyễn hoặc, xa vời thực tế.  Ngay khi bắt đầu phiên tòa, ông chánh án đã nói rằng ông không quen thuộc với luật về phỉ báng, và điều này trở nên rõ ràng trong những quyết định của ông trước và trong phiên xử”.

“Bởi vì những phán quyết sai lầm của chánh án, bồi thẩm moi có thể cho nguyên đơn được bồi thường thiệt hại, mặc dù không có chứng cớ gì về thiệt hại được trưng bày hay chứng minh.  Không thể tưởng tượng là bồi thẩm đã được chỉ đạo ‘phải’ cho bồi thường, dù rằng bên nguyên đơn đã không cho thấy bất cứ một ai từng đọc bài báo đó, hay nếu có ai đã đọc, người này phải thật cố gắng, gượng ép để diễn dịch theo cách mà nguyên đơn cho rằng đó là sự phỉ báng.”

“Trong 25 năm hành nghề, tôi chỉ biết có một trường hợp tương tự trước đây, khi không ai có thể giải thích cho thẩm phán hiểu những vấn đề pháp lý áp dụng trong một vụ án về phỉ báng.  Điều có thể làm [trong trường hợp này] là tranh cãi cho đến cùngkhi có một kết cuộc tệ hại và bản án bị hủy bỏ khi có kháng cáo.  Tuy thế, đây là điều đáng tiếc khi vấn đề không được giải quyết ổn thỏa ngay từ lúc đầu”.

Ông Morris tóm lược những sai lầm trong vụ án này như sau:

Vụ án này là về một bài báo duy nhất được đăng trên tờ Saigon Nhỏ vào ngày 28-7-2012.  Nguyên đơn đã muốn đưa ra những bài báo khác và ngay cả các băng video từ những nguồn không xác định, nhưng một quan tòa trước đó đã quyết định không cho phép vì không có liên quan gì đến vụ án.  Nhưng khi vụ án được chuyển cho một chánh án khác, mặc dù có sự phản đối quyết liệt của luật sư bị cáo, chánh án mới đã không tính đến quyết định của chánh án trước đó, và cho phép xét đến những bài báo khác và ngay cả những video như chứng cớ Bà Thảo thoát khỏi Miền Nam Việt Nam sau khi đất nước đó rơi vào tay Cộng Sản năm 1975.  Bà là người chống Cộng triệt để. Những video nói trên thu hình những sự kiện xảy ra một năm hay hơn sau khi có bài báo ngày 28-7-2012, và người ta đã diễn dịch ác ý về những gì xảy ra trong những video đó.  Khi nguyên đơn nói như thể thân chủ của tôi trong video đang kêu gọi tẩy chay tờ Người Việt vì những hành động được xem là thân Cộng, như đăng một lá cờ Miền Nam nằm trong chậu rửa chân, và phổ biến lá thư thân Cộng của Sơn Hào, thực sự thì thân chủ của tôi lúc đó đang đặt câu hỏi về sự có mặt của tờ Người Việt tại cuộc họp đó bởi vì người tổ chức cuộc hội cũng như nhiều khách tham dự là những người đã ký vào một kháng thư lên án tờ Người Việt mà [Cộng Đồng ty nạn Việt Nam Tại Mỹ] đã nhờ tờ Saigon Nhỏ - Little Saigon News đăng tải bức thơ đó. Ngay khi thân chủ của chúng tôi tự động đi khỏi phòng họp, Tờ Người Việt vẫn bị Cộng Đồng yêu cầu rời khỏi cuộc hội.  Đáng ghi nhận rằng bên bị trong tranh cãi bào chữa đã không được cơ hội đưa ra nguyên bản video không bị cắt bỏ, không bị hiệu đính. Những lời lẽ và video được trưng dẫn ngoài bối cảnh của chúng không còn phản ảnh ý nghĩa thực sự.

Bà [Hoàng Dược Thảo] chẳng phải là người duy nhất có nhận định này, [về tương quan của Người Việt và Cộng Đồng ty nạn Việt Nam Tại Mỹ] . Ít nhất là kể từ năm 2008, Cộng Đồng ty nạn Việt Nam đã thường xuyên biểu tình chống tờ báo này, và nhiều tổ chức trong cộng đồng đã kêu gọi tẩy chay tờ báo.
Nhưng nguyên đơn [Nguoi Viet News] sử dụng băng video để lý luận rằng bà Thảo tìm cách buộc tờ Người Việt hết làm ăn, và những video đó cho thấy điều mà bà thực sự có ý muốn nói trong bài của bà là tờ Người Việt “là do Cộng Sản làm chủ”.  Bởi vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi bồi thẩm không thể tách rời bài báo, là lý do chính của vụ kiện [Người Việt chống Sài Gòn Nhỏ], ra khỏi những chứng cớ được chấp nhận cho dù những chứng cớ này chẳng có dính dáng, liên quan gì tới vụ án.

Trong phiên xử, nguyên đơn đã nhìn nhận và phỏng định rằng họ đã không chịu “thiệt hại gì đặc biệt”, hay ít nhất họ cũng chẳng đòi bồi thường.  Thiệt hại đặc biệt bao gồm những thứ như thua lỗ; thiệt hại cho một công ty bình thường phát sinh từ những phát biểu có tính phỉ báng. Theo phỏng định này, nguyên đơn đã không đưa ra chứng cớ có thiệt hại gì đặc biệt, họ cũng chẳng chứng minh bất cứ điểm nào cho thấy có thiệt hại tiền bạc thực sự.

Tuy thế, trong phần tranh luận kết thúc của bên bị, luật sư cho bên nguyên lại nói đến thua lỗ và đòi bồi thường trên căn bản đó. Khi luật sư của bị can phản đối, tòa án lại không nghe và cho phép bên nguyên tiếp tục giải trình về thiệt hại đặc biệt. Ngược lại, trong lý giải kết luận của luật sư bên bị, khi ông cố gắng giải thích cho bồi thẩm hiểu họ không thể cho nguyên đơn được bồi thường vì thua lỗ, bởi vì nguyên dơn đã xác định họ không đòi bồi thường đặc biệt, tòa án lại cho phép bác bỏ luận điểm của bên bị. Bồi thẩm do đó chỉ có thể hiểu là họ có thể cho bên nguyên được bồi thường thiệt hại thua lỗ cho dù người ta không đưa ra bằng chứng thua lỗ và nguyên đơn đã đồng ý không đòi hỏi.

Làm cho vấn đề thêm rối ren phức tạp, chánh án đã viết lại những chỉ dẫn căn bản cho bồi thẩm về bồi thường. Có hai loại thiệt hại trong một hành động phỉ báng – thực sự và giả định. Thiệt hại thực sự, như mất lợi nhuận, phải được chứng minh. Nhưng nếu tất cả những yếu tố phỉ báng được chứng minh, bồi thẩm được phép cho “bồi thường giả định” vì thiệt hại uy tín cho dù không có chứng cớ có một khoản tiền mất mát nào. Nó giống như đau nhức và chịu đựng trong chấn thương cá nhân. Uy tín của một tổ chức hay cá nhân được xem là có một giá trị, nếu uy tín bị tổn thương, bồi thẩm có thể cho một cái giá cho sự tổn thương đó. Bồi thẩm được chỉ dẫn “phải cho một khoản bồi thường ít nhất có tính tượng trưng, một đồng đô-la chẳng hạn”.

Tuy nhiên, người ta chỉ xét thiệt hại giả định khi bên nguyên không có thể cho thấy có  thiệt hại thực sự. Chỉ dẫn cho bồi thẩm mà Hội đồng Pháp
định California đưa ra đã nói rõ chỉ cho phép thiệt hại giả định trong trường hợp bồi thẩm không thấy có thiệt hại thực sự. Chúng ta chẳng thể hiểu được vì sao, theo yêu cầu của luật sư bên nguyên, chánh án lại viết lại lời chỉ dẫn cho bồi thẩm đã được chấp nhận và nội dung bản án, cho nên sau khi đã bàn đến thiệt hại thực sự, các bồi thẩm còn được chỉ đạo cũng phải cho khoản bồi thường giả định.

Cuối cùng, bồi thẩm được chỉ đạo họ có thể cho bên nguyên hưởng bồi thường thật sự cho thua lỗ dù người ta chưa hề cho thấy thua lỗ thế nào, và trên mức đó, bồi thẩm còn phải thưởng cho bên nguyên khoản thiệt hại giả định. Ông Morris nói thêm: “Bồi thường chỉ trở thành vấn đề sau khi tòa án tước bỏ của bị can một trong những luận điểm chính yếu được chấp nhận sơ khởi. Đó là bài học vỡ lòng về luật phỉ báng, không thể xét xử bị can về tội phỉ báng khi bị can nói lên ý kiến của mình. Bà Thảo đã có ý kiến rằng người Phụ tá cho Tổng giám đốc không có khả năng “điều hành tờ báo” bởi vì bà ta không có kinh nghiệm trong nghề. Theo ý kiến của bà Thảo, người điều hành một tờ báo phải có kinh nghiệm và kỹ năng trong thông tin và biên tập. Tuy nhiên, ông chánh án đã không chịu chỉ đạo cho bồi thẩm phải phân biệt giữa ý kiến và sự kiện. Ông nói ông không thể hiểu được tại sao khả năng của một người làm một công việc nào đó lại là một vấn đề về ý kiến”.

“Điều này còn huyễn hoặc, hoang ảo gấp đôi, bởi vì phụ tá cho Tổng giám đốc (báo NV) đã khai rằng bà không điều hành tờ báo. Cho nên, toà cho rằng bà Thảo phải chịu trách nhiệm khi bà đưa ra ý kiến là bên nguyên không có năng lực làm một việc mà bà (nguyên cáo) không làm việc đó”.

“Theo tôi nghĩ, tờ Người Việt nhằm loại trừ một đối thủ cạnh tranh trong kinh doanh,” ông Morris nhận định. “Họ đòi bồi thường 20 triệu, và trong phiên tòa yêu cầu bồi thẩm cho hưởng một khoản tổng cộng 13 triệu. Một số tiền bồi thường trong khoảng đó hẳn phải làm cho tờ báo tiếng Việt nhỏ bé này ngưng hoạt động. Nhưng tờ báo này [Saigon Nhỏ] sẽ vẫn hoạt động, kinh doanh bình thường, và bản án chắc chắn sẽ phải bị hủy bỏ khi kháng cáo”.

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Nghi can gốc Việt trong vụ giết hại vợ tại Mỹ bị tóm gọn sau 18 năm lẩn trốn

Người đàn ông gốc Việt tên là Trần Văn Ngọc từng bị coi là một trong số những tội phạm bị truy nã gắt gao nhất ở Mỹ. Câu chuyện của Ngọc cũng xuất hiện trong chương trình “Những bí ẩn chưa được giải mã”.



Trần Văn Ngọc.
Sau 18 năm lẩn trốn và gây ra vô số tội ác mới ở Mexico, Ngọc vừa bị dẫn độ về Mỹ.
Những bí ẩn trong vụ án mạng chấn động nước Mỹ

Ngày 20.11 vừa qua, Trần Văn Ngọc, 44 tuổi đã bị dẫn độ từ Mexico về bang Texas, Mỹ sau 18 năm chạy trốn.
Vụ án mạng gây chấn động nước Mỹ một thời với nạn nhân là cô Mildred Diannia “Pam” Packer – vợ của Trần Văn Ngọc - xảy ra từ năm 1996 tưởng như đã khép lại khi nghi can Trần Văn Ngọc biến mất khỏi nước Mỹ. Ngọc bị buộc tội đã nổ súng giết chết vợ mình, một phụ nữ da màu. 

Cô Packer khi đó 33 tuổi, được nhiều nhân chứng nhìn thấy lần cuối vào khoảng 9 giờ tối ngày 17.9.1996 khi đang ngồi với Ngọc trong một nhà hàng châu Á trên đường Amarillo Boulevard. 

Trước khi đi ăn, cô Packer đã gửi 3 đứa con nhỏ cho gia đình bên ngoại trông giữ. Đêm hôm đó, cô Packer đã không trở về nhà như lời hẹn, cả gia đình vô cùng lo lắng gọi điện đến những người bạn để tìm kiếm, nhưng không ai có thông tin gì.

Hai ngày sau, Packer vẫn không trở về đón con. Gia đình cô đã báo với cảnh sát địa phương. Một chiến dịch tìm kiếm trên diện rộng đã được triển khai và Trần Văn Ngọc trở thành đối tượng đáng ngờ nhất trong vụ người vợ mất tích.
Ở thời điểm đó, chính Ngọc cũng biến mất hết sức bí ẩn. Không ai trong số bạn bè, người thân của Ngọc ở Mỹ biết Ngọc đang ở đâu. Mối quan hệ vợ chồng của Ngọc và Packer đã có nhiều trục trặc trong những năm chung sống, mặc dù cả hai đã có con với nhau.

Ngọc là một người đàn ông phong lưu và có tên tuổi trong giới giang hồ cộm cán ở Amarillo. Mặc dù trên danh nghĩa là vợ chồng, nhưng từ lâu Trần Văn Ngọc và cô Packer đã không còn sống chung, một phần do tình cảm của hai người rạn nứt, phần còn lại do đặc thù “nghề nghiệp” của Ngọc nên hắn không thể sống ngoài ánh sáng và cư trú ở một nơi cố định.

Từ năm 1989, Ngọc đã tham gia vào các hoạt động của giới xã hội đen như buôn bán ma túy, trộm cắp. Trong một phi vụ buôn bán cocaine, Trần Văn Ngọc đã bị tóm gọn khi bán hàng trắng cho một cảnh sát chìm.

Trước đó, Ngọc liên tiếp bị cảnh sát sờ gáy khi dính vào một vụ trộm cắp và đến năm 1990, Ngọc bị buộc tội ăn cắp. Trần Văn Ngọc đã phải ngồi tù đến tháng 5.1992.

Ra tù, Trần Văn Ngọc vẫn ngựa quen đường cũ. Không chỉ trộm cắp và buôn bán ma túy, Trần Văn Ngọc còn tàng trữ vũ khí bất hợp pháp, hành hung gây thương tích cho người khác… nên đã được cảnh sát xếp vào danh sách những tay giang hồ cộm cán ở Amarillo. Vừa đúng lúc bị nhà chức trách buộc tội mang vũ khí và hành hung người khác, Ngọc đã bỏ trốn. Đó cũng là thời điểm vợ Ngọc mất tích bí ẩn.
18 năm lẩn trốn vẫn không ngừng phạm tội

Trở lại câu chuyện của cô Mildred Diannia “Pam” Packer, gia đình và cảnh sát đã tỏa đi mọi hướng để tìm kiếm. Ba người con của cô và Trần Văn Ngọc, trong đó có bé trai Shane Packer lúc đó chỉ mới 3 tuổi, được nhà ngoại chăm sóc.

Sau gần 4 tuần tìm kiếm, vào lúc 5 giờ 30 sáng ngày 15.10.1996, người ta đã phát hiện thi thể cô trong thùng chiếc xe Olds Mobile màu nâu tía, đậu bên ngoài khu chung cư Villa Apartments (nay đã đổi tên thành Cross Timbers Apartment) ở 2601 trên đường N. Grand. Nhà điều tra không xác định được thời gian mà cô Packer bị giết hại, nhưng sự biến mất của Ngọc đã khiến họ chuyển hướng điều tra đây là một vụ giết người và nghi can số 1 là Trần Văn Ngọc.
Sau khi thi thể của Packer đã được phát hiện, cảnh sát bang Amarillo đã yêu cầu cảnh sát liên bang giúp đỡ và phát lệnh truy nã Ngọc trên toàn quốc. Thậm chí, có những thời điểm nhà chức trách treo giải thưởng 5.000USD cho ai cung cấp thông tin liên quan tới Ngọc.

Trần Văn Ngọc nói thông thạo tiếng Tây Ban Nha nên người ta nghĩ rằng y đã bỏ trốn sang Mexico, nhưng cảnh sát không thể xác định chính xác nơi ẩn náu của Ngọc. Trường hợp của Trần Văn Ngọc cũng đã được nhắc đến trên các chương trình truyền hình chuyên về tội ác như “Americas Most Wanted” (Những kẻ bị truy nã gắt gao nhất nước Mỹ) và “Unsolved Mysteries” (Những bí ẩn chưa được giải mã).

Đến năm 2010, vụ án của Ngọc được chuyển giao cho thanh tra liên bang Darrell Clark - một người có nhiều kinh nghiệm. Cảnh sát liên bang bắt đầu xin tòa lệnh bắt giữ tạm thời và một lệnh dẫn độ quốc tế đối với Trần Văn Ngọc. Tháng 6.2012, Ngọc đã bị bắt tại Mexico nhưng y tìm mọi cách chống lại thủ tục dẫn độ về Mỹ. Sau khi hết thời hạn kháng cáo ở Mexico, cảnh sát tư pháp từ Dallas đã sang Mexico để đưa Ngọc trở về Hạt Potter. Ngọc đã bị dẫn độ về Amarillo vào ngày 20.11.2014 và bị giam trong nhà tù Hạt Potter.

Trong hồ sơ điều tra của thanh tra Darrell Clark, trong thời gian ở Mexico, Ngọc đã tham gia vào hoạt động của một tổ chức buôn bán ma túy lớn. Ngọc bị cũng bị cáo buộc các tội danh giết người, buôn bán chất cấm…

Ông Gary Brewer, một quan chức của cảnh sát liên bang nhận định, đây là một vụ án lớn và khẳng định những tội ác như vậy khi xảy ra trên đất Mỹ không bao giờ bị bỏ qua.

18 năm sau khi mất mẹ, bố bỏ trốn, cậu con trai Shane Packer giờ đây đã 21 tuổi. Khi tai họa ập đến, Shane Packer được gia đình bên ngoại cưu mang một thời gian, sau đó cậu bé được chuyển về cho một người chú là người Việt sống tại Mỹ nuôi dạy. Tuổi thơ của Packer đã trải qua những đau khổ, thiếu thốn vì không có cha mẹ bên cạnh.
Nay, khi người cha mang tội trở về, chàng trai Shane Packer cho rằng, trong thâm tâm, anh vẫn không tin rằng bố mình đã giết mẹ: “Tôi bị giằng xé rất nhiều bởi người đó là cha tôi. Tôi vẫn không tin rằng ông đã giết mẹ”.
Vụ án của Trần Văn Ngọc sẽ tiếp tục được điều tra. Dù mang tội giết người hay không, thảm kịch gia đình đã khiến những đứa con vô tội phải gánh chịu những quãng đời tuổi thơ đầy nghiệt ngã.

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Phỏng Vấn Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San Về Pháp Lý, Bài: Việt Kiều Mỹ Về Cưới Vợ VN

blank
Thầy Phó Tế Nguyễn Mạnh San.

(LTS: Bài phỏng vấn về Pháp Luật Thực Dụng, được trích trong chương trình Tuổi Thu Hồng Xuân trên đài VNHN.

Phó Tế Nguyễn Mạnh San thuộc Tổng Giáo Phận Công Giáo Oklahoma, là một trong hai vị người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Hoa Kỳ, đã tham dự và tốt nghiệp khóa huấn luyện các Tân Tuyên Úy Trại Tù cho các trại tù Liên Bang Hoa Kỳ trên toàn quốc, do Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ tổ chức ngày 18-09-1998 tại Aurora, Colorado. Phó Tế San còn là người Việt Nam duy nhất được Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ cấp Chứng Chỉ Công Chứng Tuyên Úy Trại Tù (Certificate of Certified Prison Chaplain) để được phép vào thăm viếng các trại tù liên bang trên toàn quốc Hoa Kỳ. Từ trên 21 năm qua cho đến hiện tại, Phó Tế San là Tuyên Úy Trại Tù tình nguyện cho Tổng Giáo Phận Công Giáo Oklahoma City, Oklahoma. Vậy, xin mời quý vị đọc bài phỏng vấn về những công tác phục vụ tù nhân của Phó Tế Nguyễn Mạnh San.)

* * *

Buổi phỏng vấn Thầy Nguyễn Mạnh San về một trong những yếu tố pháp lý thực dụng của một đề tài tổng hợp: Hệ Thống Xử Án và Tổ Chức Các Tòa Án Liên bang Hoa Kỳ, trong cuốn Tuyển Tập Pháp Luật Hoa Kỳ Thực Dụng, do PT Nguyễn Mạnh San biên soạn.

Thụy Vi: Hôm nay Thụy Vi rất mừng là Thầy đã nhận lời đến với chương trình “Tuổi thu hồng xuân” để có thể chia sẻ với Quý thính giả của đài Văn Nghệ Hải Ngoại về một trong những khía cạnh pháp lý thực dụng, mà Thầy đã viết trong cuốn Tuyển Tập Pháp Lý Hoa Kỳ Thực Dụng (US Applicable Law) này.

Thầy San: Trước khi trả lời trực tiếp về câu hỏi của Thụy Vi, Thầy muốn dành một phút để nói đôi lời cám ơn chị Kim Quyên làm việc tại đài Việt Nam Hải Ngoại. Cách đây hơn một năm chị Kim Quyên có mời Thầy nói về những đề tài pháp lý thực dụng trên đài Việ Nam Hải Ngoại như ngày hôm nay Thụy Vi mời Thầy; tuy nhiên lúc đó Thầy còn đang làm việc, chưa về hưu, nên Thầy không thể đáp ứng lại lời yêu cầu của chị Kim Quyên được. Và bây giờ thì tình cờ Thụy Vi lại mời Thầy nói về đề tài mà trước kia chị Kim Quyên đã mời Thầy. Thì đây cũng là theo Thánh Ý Chúa muốn cho Thầy một dịp để gặp lại Thụy Vi, là một người ngày xưa Thầy dạy trường Taberd đường Nguyễn Du Sàigòn, vào những ngày cuối tuần, Frere Algilbert Nguyễn Văn Cách và Thầy, thay phiên nhau lái chiếc xe van của nhà trường, chở phái đoàn y tế (COMITA) với các bác sĩ đi khám bệnh và phát thuốc miễn phí cho người nghèo ở những vùng ngoại ô Sàigòn. Bây giờ đã là mấy chục năm nay rồi, gặp lại Thụy Vi, đó cũng là sự hội ngộ rất là đặc biệt, vì thế mà Thầy sẵn sàng để trả lời câu hỏi của Thụy Vi về đề tài này.

Trước tiên xin cảm ơn Thụy Vi và đồng thời cảm ơn các Quý thính giả đang nghe đài Việt Nam Hải Ngoại về nhiều vấn đề pháp lý trong đề tài ngày hôm nay, mà Thầy rất hân hạnh được trả lời những câu hỏi của Thụy Vi nêu lên, trong cuốn Tuyển Tập Pháp Luật Hoa Kỳ Thực Dụng, như đã đề cập ở trên.

Thụy Vi: Cảm ơn Thầy San đã nhắc lại kỷ niệm rất đẹp mà ngày xưa khi còn ở bên Việt Nam, lúc đó vào những ngày cuối tuần, sau những giờ dạy học mệt mỏi, Thầy San đã cùng với Frere Adrien Hóa ( còn gọi là Ông Chủ) và Frere Algilbert Cách ở trường Taberd, mời những vị bác sĩ và những chị em học sinh trong đó có Thụy Vi, đến những làng mạc xa xôi hẻo lánh, để giúp những người kém may mắn được chẩn bệnh, phát thuốc miễn phí và cắt tóc. Một hình ảnh thật đẹp mà khó quên phải không Thầy ?

Nói về luật di trú thì Thụy Vi thấy rất là phức tạp và Thầy cũng đã viết đến 45 đề tài Pháp Lý Thực Dụng trong quyển sách của Thầy, nhưng mà hôm nay thì Thụy Vi xin được lấy ý kiến của Thầy về một trong những phương diện pháp lý, mà Thầy biết được, đó là đề tài hiện tại mà Thụy Vi đi đến cộng đồng Việt Nam, nghe nói tới rất nhiều, đó là việc các ông ngay cả các bác cao niên về Việt Nam lấy vợ trẻ và Thụy Vi cũng đã thực hiện những cuộc phỏng vấn họ, để lấy ý kiến về đề tài này rất nhiều, một đề đã được bàn cãi rất là sôi nổi, mà Thụy Vi sẽ cho phát thanh để gởi đến quý thính giả trong một ngày rất gần đây.

Hôm nay, không biết Thầy có những câu chuyện nào đó liên quan đến những vấn đề mà Thụy Vi vừa mới nêu ra, để Thầy có thể chia sẻ với Quý thính giả đang lắng nghe đài Việt Nam Hải Ngoại không ạ ?

Thầy San: Trước tiên để trả lời câu hỏi vừa rồi của Thụy Vi, thì Thầy xin đưa ra một câu chuyện thực tế và đồng thời cũng liên hệ đến vấn đề luật di trú mà Thụy Vi vừa mới nói. Đề tài mà mọi người trẻ cũng như người cao niên về Việt Nam lập gia đình.

Những điều mà Thầy trình bày ở đây, hoàn toàn không có tính cách làm bài học giáo dục người ta, là nên hay không nên về Việt Nam lập gia đình, nhưng mà Thầy chỉ muốn thuật lại những dữ kiện có thật, cho mọi người cùng tìm hiểu để tự mình quyết định lấy, và tự mình suy luận lấy xem mình có nên hay không nên có những hành động như trong câu hỏi trên đây của Thụy Vi và để trả lời câu hỏi này, Thầy xin kể lại một câu chuyện như sau:

Một trường hợp có một anh tên là Tùng, đi về VN lập gia đình và lập thủ tục bảo trợ cô Thu sang Hoa Kỳ theo diện Fiance, rồi sẽ lập hôn thú với cô ngay sau khi cô tới Hoa Kỳ. Ít lâu sau, cô này được qua diện fiance, cô này hơn anh tới 9,10 tuổi, nhưng vì cô này chưa bao giờ lập gia đình, nhà giàu có khá giả, cho nên cô ấy trông bề ngoài không có vẻ gì là nhiều tuổi hơn anh. Khi cô sang tới đây rồi, cô cảm thấy thực sự yêu anh, nhưng khổ một nỗi anh này trước kia đã có một đời vợ và vợ anh đã bỏ anh đi lập gia đình với một người Hoa Kỳ, cho nên trong thâm tâm anh cưới cô này chỉ vì lòng nhân đạo, là muốn giúp đỡ cô sang Hoa Kỳ theo ước vọng của Cha Mẹ cô, mà anh quen biết cô qua sự giới thiệu trung gian của người họ hàng với anh ở Việt Nam. Nhưng khi cô này sang tới đây rồi, thì cô lại cảm thấy thương yêu anh thật tình. Trong khi đó, trong long anh này vẫn còn ôm mối hận thù với người vợ cũ đã ly dị anh để bước sang thuyền khác. Nên sau khi anh đã lập giá thú với cô Thu và chính thức nạp đơn với sở Di Trú, để cho cô trở được thành thường trú nhân, được phép ở lại đây theo diện vợ chồng, nhưng tới ngày cô được sở Di Trú mời đến phỏng vấn, cô chỉ đi có một mình. Lý do, vì chồng cô ở với cô mới được khoảng 6 tháng, thì anh lặng lẽ bỏ nhà ra đi mà không có một lời nào từ biệt cô. Khi cô một mình đến trình diện sở Di Trú, vị giám khảo hỏi cô là tại sao chồng cô vắng mặt, không đến với cô hôm nay, vì trong thư đều mời cả hai vợ chồng đến phỏng vấn. Cô liền kể hết sự tình cho vị Giám Khảo nghe, là chồng cô đã tự ý bỏ nhà ra đi từ mấy tháng nay, mà không có một lời nào từ giã cô hết, nên cô cũng không biết hiện giờ chồng cô đang ở đâu.

Sau cùng, vị Giám Khảo cho cô biết nếu sự thật đúng như lời giải thích của cô, sau khi nội vụ được điều tra, thì chồng cô sẽ bị coi là người vô trách nhiệm và thiếu bổn phận làm chồng đối với vợ và căn cứ vào Luật Di Trú, cô sẽ được cấp phát Thẻ Thường Trú tạm thời 2 năm để được phép ở lại Hoa Kỳ làm việc. Sau 2 năm, nếu cô có hạnh kiềm tốt, làm việc đóng thuế đầy đủ, không vi phạm pháp luật Hoa Kỳ, thì cô sẽ được quyền đổi Thẻ Thường Trú 2 năm thành 10 năm thực thụ và cứ cách 10 năm lại có quyền đổi thẻ 10 năm khác, và sau 3 năm kể từ ngày được cấp Thẻ Thường Trú, cô có thể nạp đơn xin nhập tịch để trở thành công dân Hoa Kỳ.

Thời gian khoảng 1 năm sau, cô nhận được lá thư của chồng gửi về cho cô, yêu cầu cô hãy tha lỗi cho anh và sở dĩ mà anh lặng lẽ ra đi như vậy, vì hiện tại anh đang ở với một người con gái Mỹ trẻ đẹp, chỉ vì anh thù hận người vợ cũ đã nhẫn tâm bỏ anh ra đi lấy chồng khác, nên anh lấy người vợ Mỹ trẻ đẹp này, để trả xong mối hận thù với người vợ cũ của anh. Tuy nhiên anh cho cô biết là anh vẫn chưa làm giá thú với cô vợ Mỹ này, vì anh đã có hôn thú với cô và nếu làm giấy ly dị cô để làm hôn thú với cô Mỹ này, thì cô sẽ bị trục xuất trở về Việt Nam và nếu làm như thế thì anh cảm thấy anh là kẻ bất nhân bất nghĩa với cô. Do đó, anh sẽ chờ đợi cô có Thẻ Thường Trú và 2 năm sau ngày cô có Thẻ Thường Trú, lúc đó anh sẽ làm giấy ly dị cô và một lần nữa xin cô hãy tha thứ cho sự bỏ cô ra đi không một lời từ biệt của anh.

Thật ra thì cô Thu này thương yêu anh Tùng hết lòng như đã nói ở trên, mặc dàu cô lớn tuổi hơn anh nhiều, nhưng nét mặt tươi trẻ và thân hình đều đặn của cô, trông cô tươi trẻ hơn anh rất nhiều, vì anh vừa làm việc lao động chân tay lại vừa đi học ban đêm, để cố lấy mảnh bằng kỹ sư điện tử, cho nên mặt mũi bề ngoài anh trông già nua hơn tuổi thật của anh đến 10 tuổi.

Tóm lại, Luật Di Trú Hoa Kỳ căn cứ vào nhiều yếu tố chính trị, nào là yếu tố tôn giáo, nhất là yếu tố nhân đạo, vì thế luật di trú Hoa Kỳ rất phức tạp, nhưng nó được áp dụng công bằng cho tất cả mọi người. Vì thế mà cô này mới được ở lại Hoa Kỳ.

Thụy Vi: Trong trường hợp này thì Thụy Vi thấy Pháp luật của Hoa Kỳ rất là nhân đạo, vì cô Thu mới ở với anh Tùng có khoảng 6 tháng mà anh đẵ bỏ cô ra đi, nhưng mà cô Thu vẫn được cấp thẻ xanh tạm thời, chắc là cô Thu cũng rất vui mừng vì được ở lại Mỹ phải không thầy ?

Thầy San: Thực ra, cô ấy cho Thầy biết cô ấy không cảm thấy vui mừng, vì cô ấy là người có trình độ văn hóa đại học, lại thuộc gia đình khá giả ở Việt Nam và nếu cô ấy bị trả về VN, thì không thành vấn đề đối với cô ta, nhưng chỉ vì lòng cô vẫn còn thiết ta thương yêu ông chồng trẻ tuồi này, nên cô cảm thấy phiền muộn đau khổ, lúc nào cô cũng buồn rầu, mặc dàu cô đã được quyền ở lại Mỹ và cô vẫn sống độc thân để hy vọng sự quay trở về của người chồng trẻ tuổi này.

Thụy Vi: Dạ vâng, nói về việc các ông về VN cưới vợ, thì hầu hết các ông cưới các bà vợ thật đẹp nè, trẻ nè, xong rồi đem về đến Mỹ giữ trong nhà không cho đi đâu hết, thậm chí còn ghen bóng ghen gió rồi đánh đập các bà, vậy Thầy có biết câu chuyện nào thực sự xảy ra và pháp luật có những luật pháp nào để bảo vệ những người đàn bà như vậy không ạ ?

Thầy San: Có, đây là 1 trường hợp thứ 2, khác biệt hẳn với trường hợp thứ nhất vừa kể trên. Cô này là một người rất trẻ tuổi, kém anh này tới mười mấy tuổi, khi anh này về VN lấy cô, cô này có sắc lại là người có ăn học nữa, mà khi anh về thì anh không bảo trợ fiance như trường hợp thứ nhất kể trên, mà anh làm giá thú với cô này ngay tại Việt Nam. Sau khi anh trở lại Hoa Kỳ, anh đã lập thủ tục bảo trợ cô với Sở Di Trú. Qua vài tháng sau, vợ anh ở VN được gọi đi phỏng vấn và được chấp thuận sang Hoa Kỳ và vài tháng sau sang tới đây, vợ anh nhận được thẻ xanh, chứ không cần phải đi phỏng vấn bên Hoa Kỳ nữa, vì cô đã là người vợ chính thức của anh rồi.

Nhưng khổ nỗi một điều là anh chồng này lớn hơn vợ mình gần hai chục tuổi, nên anh có nhiều mặc cảm là mình già nua, đáng tuổi chú bác của vợ mình, thành ra vợ anh sang tớ đây đã 7 tháng trời, anh nhốt cô ở nhà như một tù nhân tại gia, không cho cô đi đâu hết, không cho giao thiệp với ai hết, nếu cần phải đi đâu, thì anh lái xe chở vợ đi, ấy thế mà đôi khi anh còn ghen bóng ghen gió với vợ, chỉ vì vợ mình trẻ đẹp, sợ người khác dụ dỗ vợ mình bỏ anh ra đi lấy người ta, rồi đôi khi ghen quá mất khôn, có hành động vũ phu đối với vợ. Ngay chính những người thân trong gia đình anh biết được những hành động cư xử này của anh đối với vợ như thế, cũng tỏ ra bất mãn với anh. Cho nên người thân trong gia đình của anh, đợi lúc anh không có ở nhà, giải thích cho cô biết rằng ở bên Hoa Kỳ, không có cái trò dùng người vợ như một tên nô lệ trong nhà, nhất là làm nô lệ cho tình dục, nếu còn xẩy ra như vậy nữa, thì nên điện thoại cho 911, nhân viên công lực sẽ tới ngay để bảo vệ an ninh an toàn tính mạng của nạn nhân bị hành hung. Do đó, lần thứ hai khi cô bị người chồng hành hung, đe dọa giết cô, thì cô gọi 911 và chỉ độ 15 phút sau, cảnh sát đến tận nhà đưa cô đến nơi trú ẩn, không một ai biết cô đang ở đâu và cũng chỉ vài giờ sau, cảnh sát chờ sẵn ở cửa nhà cô, khi chồng cô vừa về tới cửa, là cảnh sát liền còng hai tay anh lại và dẫn anh lên xe cảnh sát, đưa anh về trại giam để chờ ngày ra tòa xét xử.

Trong phiên tòa xét xử tội trạng của anh và có nhân chứng chính là người thân trong gia dình anh, tòa án đã tuyên phạt anh 9 tháng tù ở và 2 năm tù treo. Thụy Vi nên biết rằng có cùng một tội phạm, nhưng án phạt ở tù lâu năm hay ít năm, còn tùy thuộc vào luật pháp của mỗi tiểu bang khác nhau, chứ không phải luật pháp của tiểu bang nào cũng giống nhau đâu, có tiểu bang tuyên án tử hình nhưng cũng có rất nhiều tiểu bang không có án tử hình, mà chỉ có án chung thân mà thôi.

Thành ra khi nói đến pháp luật ở Hoa Kỳ là nói đến một vấn đề hết sức phức tạp. Tóm lược lại câu chuyện của anh chàng này, thì đó là một bài học tiêu biểu cho lề lối xưa kia ở VN, mà người ta gọi là chồng chúa vợ tôi và anh chồng này tưởng rằng làm như thế sẽ không ai có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình riêng tư của anh. Mặc dàu cô vợ này ở Mỹ mới được 7 tháng và cô đã ly dị chồng vì hành động vũ phu của chồng, nhưng cô vẫn được Sở Di Trú cho phép ở lại Mỹ là một thường trú nhân hợp pháp (Legal Alien), không bị trục xuất trả về Việt Nam, vì cô là nạn nhân của tình dục và còn là nạn nhân của người chồng có hành động bạo hành với vợ.

Thụy Vi: Dạ, cám ơn Thầy đã bỏ thời giờ quý báu để đến với quý thính giả ngày hôm nay, câu chuyện Thầy vừa kể, quả là bài học về luật pháp Hoa Kỳ mà cộng đồng chúng ta cần biết để tránh hay giúp đỡ cho những người đồng hương gặp trường hợp gặp hoàn cảnh khó khăn này. Hy vọng Thầy trở lại với chương trình để tiếp tục chia sẻ những sự hiểu biết quý giá này.

Thầy: Trước tiên là cám ơn Quý thính giả của đài Phát Thanh Việt Nam Hải Ngoại tại Hoa Kỳ, đã lắng nghe sự giải thích cũng như sự trình bày của Thầy đối với những câu hỏi của Thụy Vi nêu lên. Điều thứ hai là Thụy Vi có nói, là trong tương lai sẽ mời Thầy quay lại để đề cập đến vấn đề của những chuyện nan giải luật pháp, thì nếu không có gì trở ngại, Thầy luôn luôn sẵn sàng quay trở lại với Thụy Vi, nhưng mà không dám hứa chắc 100%, vì hiện tại, mặc dù đã về hưu nhưng Thầy vẫn còn tình nguyện làm việc cho trại tù, trong trách nhiệm là một Tuyên Úy trại tù cho Tòa Tổng Giáo Phận Công Giáo Oklahoma City, thành ra nhiều khi cũng không biết có thời gian hay không, chưa kể phải đi nhiều nơi để thuyết trình cho các giáo xứ hoặc là hội đoàn mời Thầy, nhưng mà tuy nhiên nếu có thì giờ, thì Thầy sẵn sàng để mà tiếp tục hợp tác với Thụy Vi trong chương trình này, để giải đáp những gì thắc mắc mà Thụy Vi thay mặt cho Quý Khán Thính Giả, cũng như thay mặt cho một số những anh chị em trẻ, để biết thêm những điều mà mình có thể tránh được, không bị liên lụy đến pháp luật, nhất là xứ này là xứ pháp trị, lấy pháp luật để trị dân, thì mình phải nên biết sơ qua về vấn đề pháp luật, mặc dàu mình có thể tham khảo miễn phí với một số luật sư hoặc khi phải ra hầu tòa, nếu không có tiền thuê mướn luật sư, thì mình vẫn có thể yêu cầu tòa chỉ định luật sư công đứng ra bào chữa cho mình. Nhưng mà cái gì cũng vậy, mình nên biết trước thì vẫn hay hơn. Các cụ ngày xưa có câu nói phòng bệnh hơn chữa bệnh. Vì vậy, nên biết trước để có thể đề phòng, vì có những hành động vô tình, hoàn toàn ngoài ý muốn của mình, nhưng trước pháp luật, mình vẫn bị lãnh án phạt tù vì tình ngay mà lý gian. Đó là Thầy xin tạm chấm dứt buối nói chuyện với Thụy Vi ở đây.

Thụy Vi: Cám ơn Thầy rất nhiều, hiện tại đã biết rằng Thầy đã về hưu, nhưng Thầy vẫn dành những thời gian quý báu để giúp cho cộng đồng, một lần nữa hy vọng Thầy sẽ trở lại chương trình trong 1 ngày gần đây.

SAN JOSE- VỤ TÁC QUYỀN NHẠC PHẠM DUY RA TÒA ÁN MỸ

San Jose- Trần Củng Sơn- Trong một lá thư từ ông Phạm Phúc, người cùng nhạc sĩ Lê Huy tổ chức buổi nhạc Đêm Nhớ Về Sài Gòn tối ngày 30-4-2014 tại rạp Phoenix Center ở San Jose, gởi cho báo chí truyền thông Việt ngữ Bắc Cali; thì ông Phạm Duy Hùng, con trai của nhạc sĩ Phạm Duy đã email vào ngày 25/8/2014 đòi số tiền là 1200 Mỹ kim cho 6 ca khúc Phạm Duy được trình diễn trong đêm đó. Và tòa Small Claim Court tại San Jose sẽ xử vụ kiện này vào ngày Thứ Sáu 5/12/2014.
Theo lời của ông Phạm Phúc thì tờ Poster có quảng cáo hai ca sĩ Khánh Ly và Lệ Thu, nhưng vì Khánh Ly về Việt Nam hát và sau đó Lệ Thu từ chối hát nên ban tổ chức phải mời Diễm Liên và Quang Tuấn thay thế. Trong đêm này có 6 ca khúc của Phạm Duy được hát là 1954 Cha Bỏ Quê, 1975 Con Bỏ Nước,..
Cũng trong email của Phạm Duy Hùng thì có đòi thêm 400  Mỹ kim cho 2 ca khúc Phạm Duy mà ca sĩ Elvis Phương đã hát trong đêm nhạc 1/6/2014 tại San Jose.
Luật sư Nguyễn Tâm nói rằng ông nghĩ là Tòa xử vụ kiện nhỏ - Small Claim Court không có thẩm quyền để thụ lý vụ kiện này vì vấn đề tác quyền chưa rõ ràng, không biết là nhạc sĩ Phạm Duy có trước bạ ( copyright ) hay không, ông Phạm Duy Hùng có đủ tư cách pháp nhân để đứng đơn kiện hay chưa; số tiền 200 Mỹ kim cho mỗi ca khúc dựa vào tiêu chuẩn nào... Vụ kiện này phải do một tòa dân sự khác thụ lý.
Nhạc sĩ Hoàng Thi Thao, người đàn vĩ cầm trong đêm nhạc nói trên nói rằng về mặt tình cảm thì Phạm Duy Hùng không nên kiện vì đây là một show nhỏ khoảng hai trăm khán giả, ban tổ chức bị lỗ vì vấn đề Khánh Ly và Lệ Thu không hát và tìm Diễm Liên và Quang Tuấn thay thế; mục đích của đêm nhạc Đêm Nhớ Về Sài Gòn không vì thương mại mà vì lý do chính trị muốn có một buổi văn nghệ vào tối 30 tháng 4 để những đồng hương San Jose có một nơi chốn và thời khắc để nhớ về một biến cố đau thương cho toàn dân Miền Nam.
Nhạc sĩ Trần Chí Phúc thì cho rằng, ngoài bầu sô cũng nên nghĩ tới chuyện ca sĩ đi hát thì phải trả tiền tác quyền cho nhạc sĩ vì nếu không có ca khúc của nhạc sĩ sáng tác thì ca sĩ lấy cái gì để mà trình diễn. Tuy nhiên khi trình diễn khắp nơi ở hải ngoại thì rất khó mà kiểm soát được chuyện trả tác quyền cho ca khúc. Chỉ mong là bầu sô và ca sĩ nên nghĩ đến cái tình văn nghệ với nhau mà đôi khi gởi tặng chút ít tiền cà phê cho người sáng tác thì thật đẹp tình.
Nhạc sĩ Phạm Duy khi còn sống rất muốn nhạc của ông được phổ biến rộng rãi từ trong nước đến hải ngoại. Nếu mà gắt gao chuyện đòi tác quyền ca khúc của ông thì nhiều bầu sô và ca sĩ sẽ ngại ngùng khi muốn hát những ca khúc của Phạm Duy.
Chưa biết là vào Thứ Sáu 5/12/2014, tòa Small Claim Court có chịu xử vụ kiện này, hoặc chịu xử thì kết quả sẽ ra sao.  Chuyện tác quyền ca khúc khi trình diễn các nơi ở hải ngoại là một vấn đề lưu ý và rất khó giải quyết ổn thỏa.
Xin đính kèm email của ông Phạm Phúc và Poster Đêm Nhớ Về Sài Gòn.
.
Kính gởi .
Ông Lê Bình tổng thư ký hiệp hội báo chí Bắc Cali .
Đồng gởi quý cơ quan truyền thông báo chí Việt ngữ .
Tôi nghĩ sự việc có liên quan nhiều đến sinh hoạt văn hoá nghệ thuật văn nghệ trong cọng đồng người Việt của chúng ta ở hải ngoại.Một lần quyết định để làm sáng tỏ sự việc là từ chối ( LAST CHANCE"của ông Phạm Duy Hùng đưa ra đòi chúng tôi phải đóng cho ông $1200 , nếu không trả lời trong vòng 2 tuần Ông P.D.Hùng sẽ đưa sự việc ra toà khi dùng 6 bài hát của nhạc sĩ Phạm Duy trong chương trình ĐÊM NHỚ VỀ SÀI GÒN ngày 30-4-2014 ngày mất nước, và 2 bài do c.s. Elvic Phương chọn hát trong một chương trình khác.
Ông P.D.Hùng đã không đưa ra được các văn bản cần thiết về tác quyền nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy nộp trình tại Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ,mà chỉ có duy nhất là giấy ủy quyền của ông Phạm Duy Cường là em của Ông ta đang sống bên Việt Nam ủy thác.
Nhạc sĩ Phạm Duy là một tác giả lớn trong nền âm nhạc Việt Nam,nhạc của ông đã gắn liền với thân phận Quê hương, qua bao biến cố thăng trầm của người dân Việt,đã trở thành một loại nhạc ĐỒNG DAO mà chúng ta có thể nghe ở bất cứ nơi nào trên mọi nẻo đường nước Việt.
Chúng tôi quyết định một lần để toà án đưa ra phán quyết cuối cùng làm sáng tỏ sự việc,hoặc  nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy sẽ sống mãi trong nền âm nhạc Việt Nam hay sẽ mai một trong tương lai khi phải đối mặt với những thứ không ra gì.
Xin gởi đến quý vị báo giới những Thông tin cần thiết cho những sinh hoạt văn nghệ trong cọng đồng của chúng ta lưu ý khi có ý định trình diễn nhạc Phạm Duy sau nầy.
Phiên toà sẽ được mở ra ngày thứ sáu  05-12-2014 lúc 1 giờ chiều tại  :
SMALL CLAIMS COURT
191 N 1st St ,
San Jose , CA.
.
Sent from my iPad
P. Phúc 
Subject: Le Huy and Pham Phuc ( LAST CHANCE )
Đây là Duy Hùng. Tôi muốn thông báo cho 2 anh biết là tôi đã có GIẤY ỬY QUYỀN hợp pháp, đại diện cho gia đình PHẠM DUY để khởi tố 2 anh vi phạm sử dụng nhạc PHẠM DUY trái phép.
Gia Đình chúng tôi thống nhất đòi hỏi 2 anh phải trả tiền tác quyền $1200.00 cho 6 bản nhạc đã trình diễn trong show đêm 30-4-2014, và 2 bài trình diển trong show Elvis Phương vào đêm 1-6-2014.
Đính kèm theo đây là GIẤY UỶ QUYỀN.
Trong vòng 2 tuần...nếu tôi không nhận được sự trả lời của 2 anh thì tôi sẽ nộp đơn lên toà án Santa Clara County để xét  xử.
Tôi sẽ theo đuổi vụ kiện này tới cùng.
Duy Hùng

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Hai người trẻ Việt Nam bị bắt trong một vụ cướp gia cư (San Jose)



Christopher và Tiffany

Tin SAN JOSE – Cảnh sát đã bắt hai cư dân San Jose mà họ tin là có liên quan đến một vụ cướp gia cư xảy ra trong tháng Bảy năm nay. Trong vụ cướp này, một thiếu niên bị trói tay chân trong lúc những nghi can lục tìm khắp trong nhà.
Cảnh sát cho biết họ đã bắt Christopher Nguyễn và Tiffany Nguyễn, cả hai đều 19 tuổi. Vụ cướp gia cư xảy ra ngày 30 tháng Bảy, tại căn nhà ở khu phố số 7000 đường Anjou Creek Circle.
Theo điều tra của cảnh sát trong mấy tháng qua, họ nói rằng Christopher Nguyễn là người đột nhập căn nhà trong lúc một thiếu niên 17 tuổi đang ngủ ở bên trong. Khi nghe có tiếng kiếng cửa sổ bị đập bể, thiếu niên bước ra ngoài phòng để xem xét. Đó là lúc Christopher Nguyễn cầm một khẩu súng và uy hiếp thiếu niên. Nạn nhân đã bị trói tay chân bằng dây nhựa zip ties.
Cũng theo cảnh sát, sau đó Christopher lục tìm đồ đặc quí giá trong nhà, trong Tiffany Nguyễn ngồi trong xe canh ở bên ngoài.
Sau khi kẻ cướp bỏ đi, thiếu niên đã tự tháo gỡ dây trói và gọi báo cảnh sát. Thiếu niên không bị thương tích nào đáng kể.

Cảnh sát San Jose đã bắt được Christopher Nguyễn và Tiffany Nguyễn vào ngày 23 tháng 10. Họ bị giam tại Santa Clara County Jail. Hai người trẻ họ Nguyễn này đã bị bắt với các tội danh tố các tội danh cướp tài sản, bắt nhốt người khác, và sở hữu súng trong lúc thực hiện một tội hình sự.

Trong lúc đang bổ túc thêm hồ sơ, nhà chức trách kêu gọi những ai biết thêm về vụ cướp này thì hãy cung cấp thông tin. Hãy gọi các số 408-277-4166 của sở cảnh sát San Jose, 408-947-STOP của Crime Stoppers. Nhóm Silicon Valley Crime Stoppers có thể tặng tiền thưởng cho người cung cấp thêm tin.

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Dân biểu Hubert Vo~ gian manh-một số chứng từ Hubert Võ giữ 160 lượng vàng do Ông Dương Công Hầu gởi

On Saturday, October 25, 2014 10:11 PM, Mot Nguoi Houston <motnguoihouston@gmail.com> wrote:

Kính chuyển quý cô chú một số chứng từ Hubert Võ giữ 160 lượng vàng do Ông Dương Công Hầu gởi

1. Phóng ảnh ghi lại Ông Dương Công Hầu gởi chú Hubert Võ giữ giùm 160 lượng vàng. Ông Dương Công Hầu gởi 2 lần mỗi laafn 80 lượng.  Lần 1 ngày 17-4-1999.  Làn 2 ngày 24-10-2002

 

​2. Sổ tay viết mực màu

 

3. Sổ tay
​ 

​4. Chú Hubert Võ cầm di ảnh Ông Dương Công Hầu


Chú Hubert Võ lên đài chối không có nhận số vàng đó.  Nhưng đây là chứng từ.  Bạn con nói chú Hubert Võ được ông Dương Công Hầu ghi lại theo chữ người Hoa là

Gởi Hiền Tốt 80 L.
Thiệt là hết chỗ nói về một dân biểu gian manh.