Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Hội thảo Orange County về các sắc lệnh mới của TT Trump ảnh hưởng đến người Việt sống tại Mỹ


                                                                                                                                                      February 11, 2017

Image result for President Trump signs Orders pictures animated
Vào lúc 6 giờ chiều Thứ Năm, ngày 9 tháng 2, 2017, hội BPSOS, Hiệp Hội Phát Huy Công Lý Người Mỹ gốc Á Châu (Advancing Justice – OC), Đoàn Luật Sư Người Mỹ Gốc Á Châu Tại Quận Cam (APABA), Đoàn Luật Sư Người Mỹ Gốc Việt Tại Miền Nam Cali (VABASC), đã cùng tổ chức buổi hội thảo về các Sắc Lệnh mới ban hành của Tổng Thống Donal Trump, nhằm giúp cộng đồng người Việt tại Quận Cam biết chi tiết của mỗi sắc lệnh hầu tránh bị ảnh hưởng nặng nề bởi các sắc lệnh chi phối. Buổi hội thảo diễn ra tại hội trường báo Người Việt với gần 50 người tham dự.
Hai thuyết trình viên là cô Kim Lưu Nguyễn, Esq (Founder/Managing Partner) của KLN Firm và cô Jacqueline Dan (Đan Thanh Giang) của Advancing Justice – OC. Hai thuyết trình viên đều là người Mỹ gốc Việt nhưng thuyết trình bằng Anh ngữ với sự thông dịch của cô Trang Khanh và anh Công. Một số luật sư người Mỹ gốc Việt ngồi ở các bàn phía sau để ai có vấn đền riêng tư muốn tham khảo với luật sư thì sau khi thuyết trình chấm dứt, các luật sư sẽ trả lời từng người.
Cô Kim Lưu Nguyễn, người thuyết trình trước tiên, trình bày chi tiết về ba Sắc Lệnh:
+ Sắc lệnh 1: Vấn Đề An Ninh Biên Giới.
Ngoài việc xây bức tường giữa Mỹ và Mễ Tây Cơ, Tổng Thống Trump ra lệnh xây một số nhà tạm giữ mới ở các nơi xa, vì những nhà giam ở California đã không còn chỗ chứa. Nên nếu chúng ta có người thân ở trong tình trạng chờ bị trục xuất thì sẽ phải tạm giữ ở các nơi rất xa. Tổng thống cũng ra lệnh cho các tiểu bang cũng như địa phương có quyền thi hành lệnh trục xuất. Chính phủ sẽ mướn 5,000 người canh giữ biên giới và mướn 10,000 nhân viên di trú để truy xét các người nhập cư vi phạm pháp luật dù chi là tội nhẹ cũng bị trục xuất.
+ Sắc Lệnh thứ 2: Liên quan đến việc trục xuất.
Trước thời Tổng Thống Obama, chỉ những tội nặng như giết người, cướp của, hiếp dâm mới bị trục xuất, nay Tổng Thống Trump thay đổi như sau:
– Tất cả cá nhân không cần biết lớn hay nhỏ nếu vi phạm là bị trục xuất.
– Các cá nhân nào sắp bị tuyên án sẽ bị chú tâm đưa vào danh sách trục xuất.
– Những người nào từ trước đến nay chưa bị bắt nhưng bị xem là có vi phạm cũng bị trục xuất, (thí dụ ăn cắp một vật nhỏ trong siêu thị).
http://tapchihaingoai.com/wp-content/uploads/2017/02/saclenh1.jpg
Từ bên phải là hai thuyết trình viên Jacqueline Đan và Kim Lưu Nguyễn, và cô thông dịch viên Trang Khanh
trong buổi hội thảo được tổ chức tại hội trường nhật báo Người Việt chiều thứ Năm. (Thanh Phong/ Viễn Đông)
– Những cá nhân nào gian lận với chính phủ như làm nhiều tiền mà khai ít để hưởng các chương trình trợ cấp xã hội như Food Stamp, Medical; dụng cụ y tế; những người ở nhà sang trọng đi xe Lexus mà xin trợ cấp gia cư housing sẽ bị truy xét trục xuất.
– Những cá nhân nào trước đây bị kêu án trục xuất, nay những người đó sẽ là những thành phần ưu tiên bị trục xuất trước. Một chứng minh cụ thể là một bà mẹ ở Arizona có lệnh trục xuất 8 năm trước thì ngày hôm qua, 8 tháng 2, 2017 đã bị trục xuất. Họ không quan tâm đến gia đình cô ta, cũng không cần biết cô ta đã có gia đình ở Mỹ, họ chỉ thi hành sắc lệnh cuả TT Trump.
+ Sắc Lệnh thứ 3: Liên quan đến du lịch:
Ngoài sắc lệnh cấm người ở bảy quốc gia nhập cảnh Hoa Kỳ như mọi người đều biết, TT Trump còn ra lệnh tạm hoãn chương trình tỵ nạn, tính luôn cả người tỵ nạn Việt Nam. Mặc dù sắc lệnh này đã bị một số tiểu bang kháng nghị, và trong cùng ngày thứ Năm, một quan toà đã tuyên bố sắc lệnh này không thể thi hành nên những người đã có hồ sơ nhập cảnh chưa bị ảnh hưởng. Tuy nhiên cũng chỉ là tạm thời, nhưng đã gây hỗn loạn, lo âu trong hai tuần qua. Vì thế, theo cô, chúng ta sẽ bị trở ngại khi đi du lich.
Thuyết trình viên nói tiếp: Rất nhiều người Việt muốn về thăm gia đình, bạn bè và quê hương nhưng lúc này không phải là thời điểm tốt để về Việt Nam. Khi thật sự cần thiết thì mới đi. Những người có thẻ xanh mà về VN nhiều lần, ở lâu quá hết tháng này sang tháng khác, theo luật mới sẽ bị truy nã. Họ sẽ đưa đến một nơi để thẩm vấn và sẽ phải trả lời rất nhiều câu hỏi. Nếu nêu lý do chính đáng để xin hủy quốc tịch Hoa Kỳ, người đó vẫn phải trở lại Mỹ, và Sở Di Trú sẽ đưa tên vào danh sách bị trục xuất.
http://tapchihaingoai.com/wp-content/uploads/2017/02/saclenh2.jpg
Các tham dự viên chăm chú theo dõi bài thuyết trình. (Thanh Phong/ Viễn Đông)
Nên nhớ, các nhân viên Sở Di Trú Canada và Mexico có rất nhiều quyền hạn và quyền lực để truy xét, cho dù họ chỉ nghi ngờ họ vẫn có quyền làm thủ tục trục xuất, lúc đó quý vị phải tốn rất nhiều tiền cho luật sư can thiệp để được ở lại Mỹ. Tốt hơn hết, ai về Việt Nam nên làm một lá đơn xin “tái nhập cảnh.” Nếu quý vị đi lại VN nhiều lần, họ có lý do để đặt vấn đề với quý vị.
Có những người đã bị tạm giữ 24 tiếng đồng hồ mà không cho ăn uống gì hết; có người bị tạm giữ bảy, tám tiếng rồi họ mới cho đi, nên quý vị cần cẩn thận khi đi du lịch để tránh mọi bất trắc có thể xảy ra. Những điều trên chỉ áp dụng với các thường trú nhân có thẻ xanh. Người có quốc tịch Hoa Kỳ không bị ảnh hưởng.
Thuyết trình viên thứ hai là cô Jacquelin Dan. Cô cho biết những điều như sau.
Hiện tại cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ có 12,000 người nằm trong danh sách bị trục xuất.

Có người đã bị giam cả 10 năm vì Việt Nam không chịu nhận họ. Nhưng Mỹ và Việt Nam đã ký Nghị Định nhận người bị trục xuất. Việt Nam đặt điều kiện chỉ nhận những người đã từng sống ở Việt Nam, có Chứng Minh Nhân Dân. Không nhận người sanh ở các trại tỵ nạn hay nước ngoài. Tuy nhiên chính phủ Trump có thể gây áp lực với nhà cầm quyền CSVN buộc phải nhận thêm người bị trục xuất, vì thế 12,000 người này theo sắc lệnh mới cuả TT Trump họ sẽ bị ưu tiên trục xuất.
Có một số người không nhận được giấy tờ của Sở Di Trú do gia đình lục đục, bị người nhà giấu thư không đưa nên không biết để trả lời Sở Di Trú, không biết ngày gọi đi thi quốc tịch v.v.. Những ai nghĩ mình có vấn đề với Sở Di Trú hãy nhanh chóng tìm gặp Luật Sư Di Trú để can thiệp.
Thuyết trình viên nói, ởđây mình có rất nhiều văn phòng luật sư nhưng một số văn phòng không có luật sư chuyên về luật di trú.Những người làm cố vấn di trú không phải luật sư, họ không thể làm những việc của một luật sư di trú được, cũng giống như mình không muốn một y tá mổ tim cho mình thì việc cần một luật sư chuyên về di trú cũng quan trọng như vậy.
Quý vị cũng cần cảnh giác, nếu quý vị đã có quốc tịch Mỹ, nếu khi có người mặc quần áo, mang phù hiệu của Sở Di Trú đến gõ cửa, mình đừng vội mở, phải nói với họ đưa giấy tờ của toà án qua cưả sổ hay dưới cửa chính cho mình xem trước. Nếu là giấy tòa án thì phải có chữ ký cuả chánh án, và tên họ, điạ chỉ cuả mình phải đúng. Nếu không, mình không phải trả lời cũng không phải mở cửa.
Hiện nay, người có quốc tịch Hoa Kỳ vẫn có thể bảo lãnh cha mẹ, con cái chưa lập gia đình, người có quốc tịch Mỹ có quyền bảo lãnh vợ, chồng, hôn thê, hôn phu nhưng các nghị sĩ Cộng Hòa đang dự định đưa ra một số thay đổi liên quan đến việc bảo lãnh cha mẹ, con cái.
Nếu quý vị là nạn nhân buôn người, nạn nhân bạo hành trong gia đình, hay nghĩ rằng khi về Việt Nam sẽ bị chính quyền cộng sản đàn áp, bắt bớ, bạn có thể làm đơn xin tỵ nạn chính trị, nhưng việc này không đơn giản.
Nếu ai đang có thẻ xanh, thuyết trình viên khuyên hãy gấp rút xin thi quốc tịch, và mọi vấn đề liên quan đến di trú, xin nhớ hãy tìm đến các luật sư di trú. Bạn có thể vào trang mạng cuả Luật Sư Đoàn Hoa Kỳ để biết ai là luật sư di trú.
Vì luật di trú còn rất mới mẻ mà chính quyền lại rất mạnh tay, nên nhiều kẻ xấu đang lợi dụng để làm tiền quý vị. Nếu có các vấn đề mà hai thuyết trình viên vừa nêu, xin hãy gặp luật sư di trú.

Quý vị cũng có thể gọi các số điện thoại sau đây để được giúp đỡ:
– Hiệp Hội Phát Huy Công Lý Người Mỹ gốc Á Châu: TiếngViệt: 1-800-267-7395 - Tiếng Anh: 1-888-349-9695
– Đan Thanh Giang (Jacqueline Dan) (714) 587-2050 ext. 821
– Kim Lưu Nguyễn, Esq số (626) 656-3578.

Tranh cãi di trú và ghế thẩm phán Tối Cao Pháp Viện

Nguyễn Văn Khanh
Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump quyết định đề cử ông Thẩm Phán Tòa Phúc Thẩm Neil Gorsuch vào ghế Tối Cao Pháp Viện giữa lúc cuộc tranh luận pháp lý liên quan đến sắc lệnh di trú do ông ký ban hành đang là đề tài được tranh cãi, tạo sôi nổi không chỉ ở Mỹ mà còn ở nhiều nước khác.
Sắc lệnh do Tổng Thống Trump ký 3 tuần trước đây lấy lý do phải bảo vệ an ninh cho quốc gia và an toàn cho người dân để quy định tạm thời Hoa Kỳ không nhận người tỵ nạn trong vòng 120 ngày, tạm không cho công dân 7 nước Hồi Giáo nhập cảnh, đồng thời đình chỉ tức khắc, vô thời hạn chương trình nhận người tỵ nạn Syria.
Tức khắc sắc lệnh này bị chỉ trích là mang tính kỳ thị, cố ý nhắm vào tập thể Hồi Giáo, đồng thời tranh cãi cũng diễn ra giữa các luật gia về quyền hạn hiến định của tổng thống, người ủng hộ cho rằng khi nói tới an ninh quốc gia, “quyền hạn Hiến Pháp dành cho tổng thống là quyền tối thượng” nhưng phe chống đối tin rằng ban hành sắc lệnh “đúng là quyền của người điều hành hành pháp,” nhưng xem xét coi những sắc lệnh tổng thống ký ban hành có “hợp hiến hay không là quyền và trách nhiệm của ngành tư pháp,” đặc biệt với sắc lệnh bị chỉ trích là có ý nhắm vào người theo đạo Hồi.
Tranh cãi và kiện tụng vẫn tiếp tục diễn ra, trong khi tin hành lang Thượng Viện Liên Bang cho thấy các vị nghị sĩ Dân Chủ có cùng thắc mắc: nếu được chuẩn thuận vào Tối Cao Pháp Viện, liệu ông Gorsuch có giữ được tư thế độc lập của một vị thẩm phán tòa tối cao “trong trường hợp phải bỏ phiếu quyết định đúng-sai” liên quan đến những sắc lệnh mà người đề cử ông là Tổng Thống Trump ký ban hành.

Trả lời qua điện thoại, một nhân viên đang làm việc trong Văn Phòng Ðiều Hành Khối Thiểu Số Thượng Viện dự đoán “chắc chắn sẽ có nghị sĩ lên tiếng hỏi ông Gorsuch về sắc lệnh di trú mà Tổng Thống Trump ban hành, xem ông thẩm phán nghĩ gì.”

Nhân vật yêu cầu không nêu tên này nói tiếp, “Tôi nghĩ ông Gorsuch sẽ trả lời theo lối chung chung, theo kiểu không muốn liên quan đến chuyện ông chưa phải suy tính giải quyết như thế nào, không muốn gặp trở ngại trước khi ông thật sự trở thành thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Thành ra, không ai biết ông Gorsuch sẽ hành xử ra sao nếu có một vụ tranh cãi tương tự xảy ra, không thể đoán biết ông ta sẽ bỏ phiếu ủng hộ hay không ủng hộ quyết định của hành pháp, đặc biệt trong trường hợp quyết định đó lại được đưa ra dưới dạng sắc lệnh, tức do Tổng Thống Trump ký ban hành.”

Không biết khi chính thức đảm nhận vai trò của một vị thẩm phán Tối Cao Pháp Viện, ông Gorsuch sẽ bỏ phiếu quyết định sắc lệnh về di trú của Tổng Thống Trump như thế nào, nhưng trong thời gian còn làm thẩm phán tòa phúc thẩm, các quyết định của ông cho thấy ông không ủng hộ ý kiến cho hành pháp quyết định mọi chuyện, thường đưa ra những án lệnh bênh vực quyền tự do tôn giáo.
Theo Giáo Sư Susan Bloch đang giảng dạy tại Ðại Học Georgetown, “Thẩm Phán Gorsuch là người ủng hộ mạnh mẽ tam quyền phân lập, do đó, chưa thể đoán biết ông sẽ bỏ phiếu như thế nào.”
Giáo Sư Bloch còn nói thủ tục chuẩn thuận một vị thẩm phán Tòa Tối Cao kéo dài nhiều tháng trời, do đó, “chưa rõ vụ kiện sẽ kéo dài tới khi nào mới kết thúc, liệu ông Gorsuch có phải trực tiếp bỏ phiếu quyết định về sắc lệnh di trú của Tổng Thống Trump hay không.”

Tin tức ghi nhận từ Thượng Viện Liên Bang cho thấy ông Gorsuch chắc chắn được sự ủng hộ của 52 vị nghị sĩ Cộng Hòa, những tới bây giờ chưa thấy ai trong số 48 nghị sĩ Dân Chủ lên tiếng ủng hộ ông. Theo giới thạo tin, ông Gorsuch có thể gặp khó khăn “không phải vì tài năng, kinh nghiệm, mà vì phía Dân Chủ cho rằng ghế thẩm phán Tối Cao Pháp Viện là ghế của người được Tổng Thống Dân Chủ Barack Obama đề cử, chứ không phải là ghế để Tổng Thống Cộng Hòa Trump quyết định.”
Tranh cãi chính trị xảy ra từ đầu năm ngoái, sau khi Thẩm Phán Antonin Scalia từ trần. Tổng Thống Obama quyết định chọn Thẩm Phán Merrick Garland thay thế, nhưng Thượng Viện Cộng Hòa không đưa ra thảo luận, viện dẫn lý do không nên phê chuẩn ghế thẩm phán Tòa Tối Cao trong năm bầu cử, dành quyền đó cho vị tổng thống tân cử, bất kể tân tổng thống là ứng cử viên Dân Chủ hay Cộng Hòa. Theo Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ Jon Tester (Montana) “điều đảng Cộng Hòa làm chẳng những sai mà còn vi hiến.”

Người Việt tị nạn từng là ‘nạn nhân’ của chính sách ‘chống di dân’

Hà Tường Cát/Người Việt
Một gia đình người Việt tị nạn đến phi trường Roissy-Charles de Gaulle chờ vào Pháp định cư sau khi đến từ trại tị nạn Poulo Bidong, Malaysia, năm 1979. (Hình: Getty Images)
Mặc dầu hiện nay hầu hết dư luận trong và ngoài nước Mỹ bất bình với sắc lệnh ngăn chặn di dân do Tổng Thống Donald Trump vừa ban hành. Nhưng nhìn lại lịch sử nước Mỹ trải qua nhiều giai đoạn thì chính sách ấy không có gì lạ lùng.
Không phải tất cả mọi người dân Mỹ, các di dân cũ, ở mọi thời kỳ đều mang tâm lý nhân ái khoan dung sẵn sàng tiếp nhận những nhóm người mới đến, và hiểu giá trị đóng góp quan trọng của họ cho sự giàu mạnh chung của quốc gia này.
Một trường hợp gần đây nhất là năm 1975, với những phản ứng về dân tị nạn đến từ Việt Nam. Lúc ấy, các chính trị gia cấp tiến của đảng Dân Chủ, chứ không phải giới Cộng Hòa bảo thủ, lại chính là những người mạnh mẽ chống di dân, không muốn cho họ được hưởng quy chế tạm dung và định cư trên đất Mỹ.
Ðương kim Thống Ðốc California Jerry Brown (thống đốc thứ 39 từ 2011) vào thời kỳ ấy là thống đốc thứ 34 (1975-1983), được coi như người dẫn đầu chủ trương chống di dân Việt Nam. Cùng quan điểm với ông là các chính trị gia cấp tiến nổi danh khác ở đảng Dân Chủ như Thượng Nghị Sĩ Joe Biden tiểu bang Delaware, cựu ứng cử viên tổng thống George McGovern, bà Dan Elizabeth Holtzman tiểu bang New York,…
Qua nhiều năm sau khi dân tị nạn Việt Nam đã thành công trong sự tái định cư và hội nhập vào xã hội Mỹ, những nhân vật nói trên bây giờ hoàn toàn thay đổi cái nhìn và thái độ đối xử như chúng ta đều rõ.
Nhưng vào giữa thập niên 1970, cũng như nhiều người dân Mỹ khác, Việt Nam chỉ thường chỉ được hiểu đơn giản là một cuộc chiến tranh bế tắc, rất ít ai nhận định được tính cách bi thảm của đất nước cùng những giá trị của dân tộc ấy trong cuộc đấu tranh đi đến kết cục đáng buồn như thế.
Larry Engelmaan trong cuốn “Nước mắt trước cơn mưa…” dẫn lời Julia Taft, trưởng toán đặc nhiệm về công tác tái định cư dân tị nạn Ðông Dương: “Tân Thống Ðốc Jerry Brown, rất quan tâm với việc định cư 50,000 dân tị nạn tại California.” Theo bà Taft thì những chính trị gia cấp tiến thời đó cho rằng tiểu bang đã có quá nhiều dân Hispanic hưởng trợ cấp xã hội, không nên thêm nữa.
Người Việt tị nạn từng là 'nạn nhân' của chính sách 'chống di dân'
Gia đình người Việt tị nạn đến phi trường San Francisco từ Hồng Kông năm 1997. (Hình: Getty Images)
Năm 1975, tờ Los Angeles Times cho biết Thống Ðốc Brown từng có ý định ngăn cản các máy bay chở dân tị nạn Việt Nam đáp xuống căn cứ Không Quân Travis AFB gần San Francisco. Mặc dầu sự phản đối của phe Dân Chủ cấp tiến, trong vòng gần hai năm, mỗi ngày khoảng 500 người được dưa đến đây bằng máy bay vận tải quân sự và máy bay dân sự thuê bao.
Tương tự như lập luận của Tổng Thống Trump bây giờ, Thống Ðốc Brown có chủ trương rút về cô lập với quan niệm là: “Tại sao chúng ta lại lo lắng cho những người từ xa 5,000 dặm và bỏ bê dân chúng sống ở Mỹ này?”
Ngược lại, người đã có công tích cực hoạt động để đưa dân tị nạn Ðông Dương định cư ở Mỹ là Tổng Thống Cộng Hòa Gerald Ford. Ông kêu gọi Quốc Hội nhanh chóng thông qua đạo luật trợ giúp Di Dân và Người Tị Nạn (IMRA) ngày 23 Tháng Năm năm 1975 tổ chức tái định cư và cung cấp phúc lợi cho 130,000 dân tị nạn đầu tiên đến Mỹ từ năm 1975 đến 1977 và hàng trăm ngàn người những năm sau đó.
Thượng Nghị Sĩ Joe Biden tìm cách trì hoãn dự luật IMRA ở Thượng Viện với lý do chưa có đầy đủ nghiên cứu về các vấn đề phức tạp trong việc tiếp nhận một số dân tị nạn lớn như thế. Nỗ lực ấy không thành công.
Niên giám CQ Almanac của nhà xuất bản SAGE Publishing ở Thousand Oaks, California, ghi lại việc vận động của bà Elizabeth Holtzmann, dân biểu cấp tiến New York. Theo lời bà: “Cử tri đơn vị tôi phàn nàn rằng người già, thất nghiệp và nghèo khó ở đất nước chúng ta không được hưởng những trợ giúp như thế.”
Dân Biểu Donald Riegle tiểu bang Michigan đề nghị tu chính án “ngăn cấm trợ cấp đặc biệt cho dân tị nạn trừ khi người dân Mỹ cũng được hưởng trợ cấp ấy.” Hạ Viện bác bỏ tu chính án bằng biểu quyết 346/71.
Người Việt tị nạn từng là 'nạn nhân' của chính sách 'chống di dân'
Nhờ án lệnh tạm ngưng thi hành sắc lệnh hạn chế di dân và nhập cảnh, đông đảo hành khách quốc tế như những người này từ Addis Ababa đến phi cảng quốc tế Dulles, New York, hôm Thứ Hai, 6 Tháng Hai, 2017. (Hình: Getty Images)
Thượng nghị sĩ Dân Chủ tiểu bang South Dakota, ứng cử viên tổng thống đảng Dân Chủ phe bồ câu đã thất bại nặng trước Richard Nixon trong kỳ bầu cử năm 1972, nói: “Theo tôi 90% dân Việt Nam đến đây nên trở về quê hương họ.” Dự luật trợ cấp cho những dân tị nạn chịu trở về Việt Nam của ông không được đa số ở Quốc Hội tán đồng, Cộng Hòa cũng như Dân Chủ. Ông qua đời năm 2012.
Qua hơn 30 năm, dân Việt Nam tị nạn dần dần chứng tỏ được giá trị và vai trò của họ trong xã hội Mỹ. Nhiều trong số những người đến đầu tiên phải làm các công việc nặng nhọc ở nông trại, công trường xây dựng, nhưng dần dần từ bỏ vì kém sức khỏe không hữu hiệu bằng di dân Hispanic.
Sau đó dân Việt tị nạn bằng khả năng khéo léo và sự cần cù, có thể thích ứng trong nhiều lãnh vực hoạt động kinh tế từ ngư nghiệp đến công nghiệp điện tử ở thung lũng Silicone hay thương mại và các dịch vụ khác. Những thành công ấy khiến dân Việt tị nạn không còn là một gánh nặng cho xã hội hay xâm phạm lợi ích của những di dân ở tất cả các cộng đồng đã sống tại Mỹ từ hàng trăm năm trước nữa.
Do đó mọi chính sách và thái độ của nước Mỹ đối với di dân cũng hoàn toàn biến đổi theo thời gian.
Về mặt chính trị, cho tới cuối thế kỷ trước, những người Việt tị nạn có khuynh hướng ủng hộ đảng Cộng Hòa là điều tự nhiên dễ hiểu qua một số sự kiện đã nói ở trên. Chiều hướng ấy dần dân thay đổi, và thành phần di dân nói chung, Việt hay dân tộc khác, hiện nay đa số thiên về đảng Dân Chủ.
Tình hình đó là do đã có thay đổi trong cái nhìn những người Dân Chủ về di dân, ở đây chưa bàn đến nhu cầu tranh thủ lá phiếu cử tri giữa hai đảng. Những chính quyền Dân Chủ sau chính quyền Cộng Hòa Gerald Ford, từ Jimmy Carter đến Bill Clinton và Barack Obama đều theo đường lối bênh vực di dân. Sự chuyển đổi lập trường như vây chẳng qua là diễn tiến chính trị tự nhiên bình thường, thích ứng với hoàn cảnh trong từng giai đoạn thời gian.
Nhưng một yếu tố không thể bỏ qua là thế giới ngày nay khác hẳn 40 năm hay 60, 70 năm trước. Nếu nước Mỹ đã hùng mạnh bằng nông nghiệp phong phú và phát triển kỹ nghệ trong thế kỷ trước, thì bây giờ ở thời đại kỹ thuật thông tin và toàn cầu hóa, không thể trông vào lực lượng lao động kiểu cũ như thế nữa. Vì thế di dân có một vai trò đáng phải nghiên cứu cân nhắc thận trọng hơn trên mọi bình diện, không thể chỉ căn cứ trên những vấn đề kinh tế xã hội riêng tại nước Mỹ.
Chưa thể biết chủ trương của chính quyền Donald Trump về di dân sẽ được thực hiện thế nào và đem đến kết quả gì trong tương lai. Không ai có thể khẳng quyết về sự thành công hay thất bại của một chính sách. Sẽ chỉ thời gian mới có thể đem đến câu trả lời.

Tranh tụng di trú, còn phải chờ Tối Cao Pháp Viện

Nguyễn Văn Khanh
Tổng Thống Trump trước khi đặt bút ký sắc lệnh về di trú hôm 28 Tháng Giêng. (Hình: Getty Images)
“Bất kể Tòa Phúc Thẩm Liên Bang quyết định như thế nào, chắc chắn chuyện này sẽ được đưa lên Tối Cao Pháp Viện nhờ phân xử,” chuyên gia luật pháp Alan Edinbergh nói với giọng chắc như đinh đóng cột ngay sau khi Tòa Phúc Thẩm Liên Bang Vùng 9 nhận được biện minh trạng của phía chính phủ và của các tiểu bang chống đối, đồng thời nghe giải trình của luật sư đại diện cho đôi bên.
Cho đến chiều Thứ Tư, mùng 8 Tháng Hai 2017, chưa rõ phán quyết của Hội Ðồng Thẩm Phán (gồm ba vị, 2 được chọn dưới thời tổng thống Dân Chủ một được chọn dưới thời tổng thống Cộng Hòa) sẽ nghiêng về phía chính phủ Donald Trump hay phía chống đối (gồm đại diện cho hai tiểu bang Washington State và Minnesota), nhưng ngay từ đầu, Chánh Chưởng Lý Bob Ferguson của tiểu bang Washington State đã dự đoán “chắc vụ kiện sẽ không dừng ở cấp sơ thẩm hay phúc thẩm.”
Trong cuộc họp báo hôm Thứ Hai đầu tuần này cũng như trong cuộc phỏng vấn dành cho đài phát thanh NPR, ông Ferguson cho biết mong muốn thấy “chuyện được giải quyết sớm,” nhưng cũng chẳng ngần ngại báo trước “rất có thể phải chờ tới phán quyết của Tối Cao Pháp Viện” vụ tranh tụng đang gây sôi nổi ở Hoa Kỳ và thế giới mới ngã ngũ.

Phía Tòa Bạch Ốc cũng tỏ ý cho hay đã sẵn sàng “nếu vụ kiện phải đưa lên Tòa Tối Cao.”
Khi nói chuyện với báo chí, bà Cố Vấn Kellyanne Conway giải thích thêm, “Sắc lệnh của Tổng Thống Trump không nhắm vào một quốc gia nào, sắc dân nào hay tôn giáo nào, chỉ nhắm vào mục tiêu bảo vệ an ninh cho quốc gia, bảo đảm an toàn cho người dân, được ban hành theo đúng với quyền dành cho tổng thống mà Hiến Pháp quy định.”

Qua những cuộc phỏng vấn trên các đài truyền hình, bà Conway nhắc đi nhắc lại, “Hoa Kỳ cần phải có chính sách cứng rắn về an ninh, nước Mỹ cần có một nhà lãnh đạo cương quyết (để thực hiện điều này), do đó cử tri Hoa Kỳ chọn Tổng Thống Trump vì họ biết tổng thống sẽ làm những gì có thể làm để bảo vệ an ninh cho quốc gia,” không quên nói đến điều ứng cử viên Trump đã hứa với cử tri, “Tổng thống là người giữ đúng lời hứa, những gì tổng thống đã nói là những điều tổng thống sẽ làm” và “người dân Hoa Kỳ sẽ hài lòng với (mọi quyết định của) ông.”
Trong cuộc họp báo trưa Thứ Tư, ông phát ngôn viên Sean Spicer cũng nhắc lại “điều chúng tôi muốn nhắn gửi mọi người là thế giới ngày nay có nhiều nguy hiểm không thể lường trước được,” bảo thêm “vì thế, Tổng Thống Trump mới đưa ra quyết định quan trọng này,” nhắc lại mục đích vị tân tổng thống Hoa Kỳ muốn nhắm tới “là bảo vệ an ninh quốc gia” trước những tình huống không thể nào đoán biết trước. Không vội vã báo trước – nếu thấy cần thiết – chính phủ Trump sẽ đưa vụ tranh tụng này lên Tòa Tối Cao, ông phát ngôn viên Spicer nói “chờ đợi xem quyết định của Tòa Phúc Thẩm như thế nào,” thòng theo câu “Tổng Thống Trump từng nhiều lần nói ông cương quyết bảo vệ an ninh cho nước Mỹ và cho người dân tới cùng.”
Ðiều đó có nghĩa là dù chưa nói ra, nhưng cả phía chính phủ Trump lẫn bên chống đối đều đã nghĩ tới chuyện sẽ đi tới cùng, tức sẽ nộp đơn kiện lên Tối Cao Pháp Viện, không bên nào chịu bỏ cuộc giữa đường. Câu hỏi được nói tới: nếu điều này xảy ra, vụ tranh tụng sẽ được giải quyết như thế nào?
“Tôi e rằng vụ tranh tụng này sẽ kéo dài nhiều tháng trời trước khi chúng ta thật sự biết chuyện gì sẽ xảy ra,” ông Alan Edinbergh trả lời.
Từng làm cố vấn pháp lý cho Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện, luật gia Edinbergh cho rằng “thông thường cả tháng mới biết Tối Cao Pháp Viện có đồng ý xét xử hay không, sau đó lại mất thêm nhiều tháng trời trước khi Tối Cao Pháp Viện nghe giải trình của 2 phía, kế đến là mất cả tháng trời Tối Cao Pháp Viện mới công bố phán quyết.” Tổng số thời gian đó “tôi dự đoán có thể kéo dài tới nửa năm hay hơn nữa, trong khi sắc lệnh của Tổng Thống Trump quy định tạm ngừng nhận dân tỵ nạn trong vòng 120 ngày và tạm cấm cửa dân 7 nước Hồi Giáo vào Mỹ trong vòng 90 ngày,” ông Alan Edinbergh nói tiếp, “lúc đó, kiện tụng xong thì sắc lệnh (của Tổng Thống Trump đã hết hiệu lực.”
Với luật gia Stephen Legomsky, người từng giảng dạy về luật Hiến Pháp tại Ðại Học Luật Khoa Washington tại St. Louis, Missouri, “kinh nghiệm cho tôi thấy các vị thẩm phán Tòa Phúc Thẩm liên bang lẫn Tối Cao Pháp Viện thường bỏ phiếu theo đảng phái, tức những vị nào thuộc đảng Dân Chủ, được đề cử bởi tổng thống Dân Chủ thường bỏ phiếu giống nhau, những vị thẩm phán Cộng Hòa được đề cử bởi đảng Cộng Hòa cũng thường xuyên làm thế.”
Là một trong những người thường xuyên theo dõi hoạt động của Tối Cao Pháp Viện đồng thời rất thông thạo về luật di trú, luật gia Legomski dự đoán “hai vị thẩm phán Dân Chủ của Tòa Phúc Thẩm Liên Bang Vùng 9 sẽ bỏ phiếu ngưng thi hành sắc lệnh của Tổng Thống Trump, vị còn lại là thẩm phán Cộng Hòa sẽ bỏ phiếu ủng hộ ông Trump.”
Sau đó, Tòa Bạch Ốc sẽ chống án lên Tối Cao Pháp Viện, kết quả “chắc 4 vị thẩm phán Cộng Hòa sẽ bỏ phiếu ủng hộ sắc lệnh của Tổng Thống Trump, 4 vị Dân Chủ sẽ bỏ phiếu chống đối.”
Lúc đó “phán quyết của Tòa Phúc Thẩm sẽ được thi hành.”
Trong thời gian chờ đợi chuyện ngã ngũ, Tổng Thống Donald Trump tiếp tục lên tiếng, cho rằng “sắc lệnh tôi ban hành là sắc lệnh rất chuẩn mực, các bạn đã biết tôi luôn luôn coi trọng an ninh quốc gia, xem đó và an toàn của người dân là điều trên hết.”
Sáng sớm Thứ Tư, lúc người dân Hoa Kỳ mới lục đục thức giấc, ông đã gửi tin nhắn đầu ngày qua mạng xã hội twitter để gửi các vị thẩm phán Tòa Phúc Thẩm, với nội dung như sau: “Sắc lệnh tôi ban hành được viết quá rõ ràng, một học sinh trung học có trình độ học vấn kém cỏi đọc cũng hiểu.”

Thứ Bảy, 7 tháng 1, 2017

Toà Tuyên Án Hội Đồng Thành Phố San Jose vi phạm Brown Act . Luật sư yêu cầu bồi hòan Luật sư phí trên một triệu Dollars

McManis said he’ll seek reimbursement of his attorney’s fees from the city, which are estimated to exceed $1 million.

San Jose’s Little Saigon dispute: Council violated Brown Act, judge rules



Courtesy Barry Do — Pictured is the permanent marker to be unveiled on Saturday designating a Story Road retail area lined with Vietnamese shops as “Little Saigon.”
PUBLISHED: January 5, 2017 at 1:14 pm | UPDATED: January 6, 2017 at 5:57 am
SAN JOSE — Nearly a decade after a Vietnamese community group took San Jose to court over claims that elected officials secretly lined up votes in naming a retail center, a judge agreed that the City Council violated open meeting laws — and ordered a fix to stop it from happening again.
The lawsuit, filed in February 2008, claims former Councilwoman Madison Nguyen privately rallied support from a majority of council members to name a shopping center “Saigon Business District.” If a council member privately discusses an issue up for a vote with five of San Jose’s 11 City Council members — a majority — it is considered a violation of the Ralph M. Brown Act.
The Brown Act requires a city’s elected leaders to conduct business in open public meetings, and prohibits a voting majority from meeting secretly beforehand to line up votes.
The City Council adopted Nguyen’s plan and voted to name the center Saigon Business District — a decision that sparked community outrage and led to an unsuccessful effort to recall Nguyen. Most Vietnamese residents wanted the Story Road shopping center to be named Little Saigon, which the city eventually agreed to.
Following a brief trial last year, Santa Clara County Superior Court Judge Vincent J. Chiarello this week found that San Jose elected leaders “inadvertently” violated the Brown Act when recognizing the shopping center as a Vietnamese retail destination.
And, the judge added in his 105-page ruling, additional Brown Act violations are likely to recur because of the City Council’s policy of allowing members to sign on to memoranda supporting a certain action or decision.
In this case, the violation occurred after Nguyen had solicited signatures from four other council members on a November 2007 memo supporting naming the center Saigon Business District. But Nguyen also discussed the project in passing with another council member months earlier.
That means Nguyen had private conversations with a total of five other council members about the Vietnamese retail district — totaling a six-member majority — in violation of the Brown Act. Chiarello found the violation was unintentional and called Nguyen’s decision a “political miscalculation.”
The judge said the violation occurred when establishing the retail center, not naming it.
Nguyen, who lost a bid for state Assembly in November to another former council member, Ash Kalra, said the violation wasn’t intentional and she’s hoping to put the past behind her.
“It was just a casual conversation that was mistaken for something else,” Nguyen said. “It’s the start of a new year and I’m relieved that we can move on from a decade-long issue.”
But the San Jose City Council still issues five-signature memos today — a practice the judge found to be risky. It opens the council up to future violations because a discussion with one additional council member would mean a violation.
Mayor Sam Liccardo, former Vice Mayor Rose Herrera and other council members admitted to at least three similar Brown Act violations last year.
The judge ordered the council members to issue written statements saying they’ve not discussed the issue with a sixth council member — and won’t have additional conversations — any time they sign on to memos co-signed by five members.
James McManis, the attorney for the plaintiffs, the Vietnamese American Community of Northern California, said the judge’s order requiring statements is a “big step in the right direction.”
“There was a lot of backdoor stuff going on with Little Saigon and it’s not the only time it’s happened,” McManis said. “I’m delighted because I think it’ll make for better government. The residents of San Jose will benefit from this.”
Peter Scheer, former executive director of the First Amendment Coalition, said the statements are a “creative solution” that should stop future violations. “It requires the participating council members to make a representation that they have not crossed and wont cross the line spelled out in the Brown Act,” he said.
But San Jose City Attorney Rick Doyle said the statements aren’t needed because the council members are aware of open government rules.
“It just adds one more thing we need to follow,” Doyle said. “But I think it’s something that will heighten their awareness.”
Doyle said the council will consider whether to appeal the ruling. McManis said he’ll seek reimbursement of his attorney’s fees from the city, which are estimated to exceed $1 million.



San Jose’s Little Saigon dispute: Council violated Brown Act, judge rules

A judge has ruled in the long-running lawsuit by a Vietnamese-American group that a majority of San Jose officia...

Bà lão nghèo bị tố ăn cắp, vị thẩm phán nói 1 câu khiến cả phòng xử án nín lặng

Dưới đây là giai thoại về một nhân vật có thật trong lịch sử – thị trưởng thành phố New York Fiorello LaGuardia – người được ca ngợi là ‘ngài thị trưởng vĩ đại nhất’ trong lịch sử nước Mỹ.

Mùa đông năm 1935 là khoảng thời gian mà nền kinh tế của nước Mỹ tiêu điều nhất. Không khí ảm đạm bao trùm toàn bộ thành phố New York, nơi cư ngụ của những đứa trẻ lang thang, những mảnh đời vất vưởng, và những gia đình túng thiếu không có bữa ăn no…

Vào một đêm lạnh giá giữa tháng 1/1935, một phiên tòa được tổ chức trong khu phố nghèo nhất New York. Đứng ở vị trí thẩm phán là ngài thị trưởng đáng kính của thành phố, ông Fiorello LaGuardia, và bên dưới bục là một bà lão đã gần 60 tuổi, áo quần cũ rách cùng với dáng vẻ sầu não. Gương mặt tiều tụy của bà hiện lên vẻ xấu hổ, bà đã bị buộc tội vì lỡ ăn cắp một ổ bánh mì.

Ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia, cũng đồng thời là quan tòa, hỏi: “Bị cáo, bà bị tố là đã lấy trộm bánh mì, có đúng vậy không?”
Bà lão cúi mặt xuống, ấp úng đáp: “Vâng thưa quan tòa, tôi thật sự đã lấy trộm”.
“Vì sao bà lại lấy trộm? Có phải vì bà đói bụng không?” – quan tòa lại hỏi.
“Thưa quan tòa, tôi đã rất đói. Nhưng nếu chỉ vì đói thì tôi đã không làm như vậy”, bà lão trả lời. “Đứa con rể của tôi đã bỏ ra đi, còn con gái tôi thì ốm liệt giường. Tôi cần chiếc bánh mì này để nuôi hai đứa trẻ đang chết đói… Chúng thực sự rất đói…” Nói đến đây bà bật khóc.

Bà lão nói xong, đám đông trong phòng xử án vang lên tiếng xì xào bàn tán.
Ngài thị trưởng thở dài. Ông nhìn khắp gian phòng một lượt, rồi quay sang bà lão và nói: “Bị cáo, tôi sẽ phải xử phạt bà, luật pháp luôn công bằng và không có ngoại lệ đối với bất kỳ cá nhân nào. Bà phải nộp phạt 10 đô-la hoặc bị giam 10 ngày trong tù. Bà chọn cái nào?”
Trong sự bế tắc tột cùng, bà lão đáp: “Thưa quan tòa, tôi xin bằng lòng chịu phạt. Nếu tôi có 10 đô-la thì đã không lấy cắp bánh mì. Vậy tôi xin được giam 10 ngày. Nhưng còn đứa con gái và hai đứa trẻ, ai sẽ chăm sóc chúng đây?”
Ngài thị trưởng khẽ mỉm cười. Ông rút trong túi ra 10 đô-la và bỏ vào chiếc mũ nổi tiếng của mình.
“Đây là 10 đô-la tiền phạt, bà đã được tự do!” Rồi ông lại hướng cặp mắt về phía những người tham dự phiên tòa: “Và bây giờ, mong các vị hãy nộp 50 xu tiền phạt. Tiền phạt để trừng phạt cho sự hờ hững của chúng ta, vì đã để một bà lão khốn khổ phải đi ăn cắp bánh mì nuôi những đứa trẻ đang chết đói. Ngài Baliff, hãy đi thu tiền phạt và đưa tất cả cho bị cáo”.
Tất cả mọi người có mặt tại phiên tòa khi ấy đều không khỏi kinh ngạc. Không khí im lặng đến nỗi một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy. Trong phút chốc, tất cả mọi người lặng lẽ đứng dậy, lấy ra 50 xu và bỏ vào chiếc mũ của ngài thị trưởng.
Ngày hôm sau, tất cả các tờ báo của thành phố New York đều đồng loạt đưa tin về sự kiện lạ lùng này: 47,5 đô-la tiền phạt đã được trao cho một bà lão nghèo khổ, từng ăn cắp bánh mì để nuôi những đứa cháu đang chết đói của mình. Ngay cả người chủ lò bánh mì, cũng như các quan khách và cảnh sát trong thành phố, đều sẵn lòng nộp phạt 50 xu…
Và đó là câu chuyện về ngài thị trưởng Fiorello LaGuardia, người đã đưa New York vượt qua những tháng ngày đen tối nhất của cuộc Đại khủng hoảng. Ông được người dân New York yêu mến gọi bằng cái tên “Bông hoa bé nhỏ” vì chiều cao khiêm tốn 1,57 m và cái tên Fiorello (trong tiếng Ý, “Fiorello” nghĩa là “bông hoa nhỏ”). Ông cũng là người từng lái xe cứu hỏa xông vào các đám cháy lớn, từng đưa trẻ mồ côi ra sân chơi bóng chày, và khi các tờ báo của New York đình công, cũng chính ông bước lên đài phát thanh để đọc ‘truyện cười ngày Chủ Nhật’ cho các em nhi đồng.

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

Tiệm nail Việt bị nhân viên kiện ‘bóc lộc sức lao động’

(Hình minh họa: Healthy Salon Program, County of Santa Clara.)
TUSTIN, California (NV) -Hôm Thứ Tư, bốn nhân viên người Việt nộp đơn kiện tiệm Tustin Nail Spa tại Tòa Thượng Thẩm Orange County, khiếu nại chủ nhân vi phạm luật lao động, theo thông cáo báo chí của tổ chức Người Mỹ Gốc Á Thăng Tiến Pháp Lý Los Angeles (AAJA) và tổ hợp luật Hadsell Stormer & Renick LLP.

Theo hồ sơ tòa, nguyên đơn gồm Jenny Hoàng, Thu Phạm, Trinh Thị Trương, và Tuyết Mai Thị Nguyễn.

Bị đơn gồm Lê Nguyễn, Mỹ Lệ Trần, Henry Trịnh (Tiến Trịnh), Michelle Tạ, Joseph Thụy Nguyễn, Anh Công Trần, Joseph Trân, Kathy Nguyễn, Phương Nguyễn.

Theo bản thông cáo, trong suốt nhiều năm. những người thợ móng tay này phải chịu đựng việc trả lương theo giờ trái pháp luật, bao gồm làm giờ dài không ăn, nghỉ, không được trả lương tối thiểu và không trả tiền khi làm thêm giờ, lại còn khấu trừ bất hợp pháp tiền sử dụng thiết bị, máy móc của tiệm, và bị buộc phải làm việc “không tính giờ.”
Ngành móng tay là một kỹ nghệ trị giá $ 8.5 tỷ trên toàn quốc, và phần lớn được các doanh nhân người Mỹ gốc Á và nhân công thuộc thế hệ đầu tiên điều hành, trong đó nhiều người không thạo tiếng Anh phải tranh đấu để tham gia vào kinh tế dòng chính.
“Sở hữu một tiệm làm móng tay là một phương tiện quan trọng để thăng tiến cho nhiều người nhập cư Mỹ gốc Á, đặc biệt là trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Trong khi nhiều chủ tiệm cố gắng tuân theo luật pháp, bao gồm các công nhân, để thành công, những người khác tìm cách làm giàu cho chính mình bằng cách cắt giảm tiền lương và bắt nhân công chia sẻ chi phí kinh doanh của họ,” Ông John C. Trang, một luật sư của tổ chức AAJA, đại diện cho các nguyên đơn, được trích lời nói.
Cũng theo bản thông cáo, các nhân viên cũ tại Tustin Nail Spa nhiều năm bị bóc lột đồng lương khó kiếm. Họ được trả khoảng 60% theo hệ thống hoa hồng khi khách trả tiền cho dịch vụ làm móng tay, bất kể họ làm bao nhiêu giờ.
Lý do là các nhân viên thường làm việc 10-12 giờ/một ngày, cách trả tiền này dẫn đến tiền lương được trả ít hơn, bao gồm cả việc không trả mức lương tối thiểu và có khi phải làm thêm giờ. Chủ tiệm cũng khấu trừ việc sử dụng ghế spa và các vật liệu khác từ tiền lương công nhân. Để che giấu việc làm trái phép của mình, các chủ tiệm dùng hệ thống ghi giờ giả và các chi phiếu lương không chính xác như thể là công nhân được trả lương giờ một cách hợp pháp.
“Những hoạt động này đang lan tràn trong kỹ nghệ làm móng tay, và chúng tôi có ý định phải chấm dứt việc này. Các nhân viên này phải chịu đựng sự tình trạng bất hợp pháp trong việc trả lương trong nhiều năm, nhưng đã can đảm đứng ra nộp đơn kiện để vạch trần bản chất lạm dụng và đối xử bất nhân đối với các nhân viên và gia đình họ,” bà Mary Tanagho Ross, luật sư tổ hợp luật Hadsell Stormer & Renick, cùng đại diện trong vụ kiện, nói.
Mặc dù là đối tượng trong việc điều tra các hành vi vi phạm luật lao động của Bộ Lao Động California, với kết quả số tiền phạt là $28,000, các chủ tiệm vẫn tiếp tục trả lương sai pháp luật. Họ còn bán một loạt các tiệm để không bị trách nhiệm về sau. Họ còn chuyển giao chủ quyền trong nội bộ, có tiệm được “bán” tổng cộng ba lần trong khoảng thời gian một năm.
“Các vụ kiện như thế này làm nổi bật các trò lừa đảo một số doanh nghiệp dùng để trốn tránh trách nhiệm. Trong khi nhân viên trong kỹ nghệ này hiếm khi ra mặt để đòi các quyền lợi tại nơi làm việc của họ vì sợ bị ghi tên vào sổ đen. Chúng tôi hy vọng vụ kiện này sẽ gởi ra thông điệp rằng các tổ chức như chúng tôi sẽ hỗ trợ nhân viên tìm công lý tại nơi làm việc của họ,” ông Kat Choi, luật sư tổ chức AAJA, đại diện trong vụ kiện, được trích lời nói.
Ngoài ra, các chủ tiệm liên tục cố gắng biến nhân viên thành người hợp đồng độc lập, để người chủ tránh trách nhiệm đối với việc trả tiền lương và giờ căn bản. Để đáp lại, các nguyên đơn đã tổ chức cho 30 công nhân ký tên vào một bản kiến nghị phản đối, cho việc phân loại này là sai. Trong khi các nhân viên phe chống tạm ngưng sự thay đổi, một nhóm chủ nhân thứ ba mới nắm quyền sở hữu, lại tuyên bố ý định của họ để biến các nhân viên này thành người hợp đồng độc lập trở lại. Chỉ vài ngày sau khi các nhân viên phản đối nữa, ba trong số bốn nguyên đơn bị đuổi. Thế là các tiệm lại được bán lần thứ tư sau khi bốn nhân viên này nộp đơn kiện. Nguyên đơn còn lại bị sa thải không lâu ngay sau khi tiệm có chủ mới, theo thông cáo.
“Dù chúng tôi mỉm cười, tỏ vẻ hạnh phúc trước mặt khách hàng, sự thật là chúng tôi đã lặng lẽ đau khổ. Chúng tôi không chống lại vì chúng tôi biết ơn được có công ăn việc làm như những người tị nạn không nói được nhiều tiếng Anh, và chúng tôi muốn nuôi sống gia đình và con cái. Sau khi Bộ Lao Động California điều tra các tiệm móng tay, tình hình trở nên tồi tệ hơn và chúng tôi quyết định chống lại khi họ cố gắng bóc lột chúng tôi hơn bằng cách gọi chúng tôi là nhân viên hợp đồng độc lập. Chúng tôi không bao giờ tưởng tượng người chủ sẽ phản ứng bằng cách sa thải chúng tôi và chúng tôi không hối tiếc đã lên tiếng và sử dụng pháp luật để yêu cầu được đối xử công bằng. Đó là điều đúng phải làm,” bà Jenny Hoàng, nguyên đơn, có ba con, và làm việc tại Tustin Nail Spa khoảng 10 năm, được trích lời nói. (L.N.)