Thứ Tư, 11 tháng 4, 2018

Người Việt ở Mỹ không có giấy tờ có thể bị trục xuất? Trong trường hợp cần giúp đỡ xin vui lòng liên lạc số điện thoại 856 320 6668.

Thanh Trúc, phóng viên RFA
Cảnh sát di trú Mỹ bắt cư dân bất hợp pháp tại Los Angeles, California hôm 11/2/2017.
Cảnh sát di trú Mỹ bắt cư dân bất hợp pháp tại Los Angeles, California 

Kể từ lúc tổng thống Donald Trump chính thức bước vào Nhà Trắng với chính sách di dân và di trú nghiêm khắc hơn trước, không chỉ tập thể người Mỹ La Tinh mà cả người Châu Á trong đó có Việt Nam, cũng thấp thỏm lo âu với lệnh trục xuất về nguyên quán.

Họ là những người về mặt pháp lý không được coi là dân Mỹ gốc Việt, không được phép nhập quốc tịch vì đã phạm pháp và đã ở tù trong thời gian đầu đến Mỹ. Anh Nguyễn Thanh Tùng, cư dân California, là một trong những người như vậy:

Em đã từng qua 18 năm tù rồi được thả ra năm 2011. Khi về lại quận Cam, mục tiêu của em là thành lập APIROC nhằm giúp đỡ cho những người ra tù có được một chương trình giúp đỡ để làm lại cuộc đời.
Theo thống kê từ 1998 cho đến 2010, tổng cộng gần 120.000 người Việt Nam nằm trong hoàn cảnh chờ bị trục xuất.
- Anh Nguyễn Tùng
Được biết trong vài tháng qua, nhiều người đã ra tù và trở lại cuộc sống bình thường như Nguyễn Thanh Tùng bị UCE tức Cơ Quan Di Trú Và Hải Quan Mỹ gọi lên trình diện, một số đã bị giữ lại. Chỉ nội hai tuần đầu tháng Ba vừa qua, gần 100 người Việt bị bắt rồi được chuyển về về trại giam Quận York ở Pensylvania hay trại Krome ở tiểu bang Florida.

Đây là số liệu được anh Nguyễn Thanh Tùng, người sáng lập APIROC Asian Pacific Island Re-Entry Orange County, tổ chức đấu tranh cho sự tái hòa nhập của Người Châu Á Thái Bình Dương từng bị cầm tù ở Quận Cam, đưa lên thông cáo báo chí mà APIROC soạn thảo chung với các tổ chức yểm trợ khác như Vietlead ở Philadelphia, Searac ở Wahington DC:
Thời gian gần đây qua tìm hiểu tụi em biết chính phủ mới của tổng thống Trump có liên lạc với chính phủ bên Việt Nam, yêu cầu Việt Nam nhận người bị trục xuất về. Sau đó xảy ra vấn đề là bên văn phòng Sở Di Trú bắt đầu tìm người Việt Nam nhốt đi để chuẩn bị trục xuất. Khi trục xuất họ phải theo cái gọi là Repatriation Agreement hay MOU Memoramdum of Understanding là chỉ những người đến Mỹ sau 1995  thì Sở Di Trú mới có quyền trục xuất.
Đa số những người mà chính quyền Trump coi như mục tiêu trục xuất la những  người có tiền án trước khi trở thành công dân Mỹ. Khi đa số phạm án rồi thì theo luật  Mỹ coi như mình mất quyền công dân của mình, mình bị đưa qua một chương trình coi như sẽ bị trục xuất về nước.
Khổ nỗi trong thời gian mà văn phòng Sở Di Trú đi lùng bắt mấy người Việt Nam thì không biết vô tình hay cố ý họ bắt luôn nhiều người đến trước 95. Hoàn cảnh đó rất là không công bằng vì những người đến trước 95 thuộc về chương trình tị nạn, không nằm trong trường hợp của  hợp đồng Repatriatuon Agreement hay MOU giữa Việt Nam và nước Mỹ về vấn đề trục xuất.
Ai sẽ trong diện bị trục xuất?
Thông cáo báo chí của APIROC dẫn lời luật sư Jessica Shullruff Scheneider chuyên về di trú, cũng là giám thị chương trình Detention Watch của American For Immigrant Justice Công Lý Cho Di Dân tại Miami Florida, rằng sau khi tiếp xúc với những người Việt mới được chuyển về nhà giam Krome ở Florida thì bà nhận thấy hầu hết đều lớn lên và ăn học ở Mỹ, từng bị tù vì những lỗi lầm phạm phải trong quá khứ. Khi luật di trú được thi hành một cách khắc nghiệt như vậy, luật sư Schneider nhận định, nhiều phần sẽ dẫn đến những kết cuộc bất công.
Người Việt dính đến hệ thống xử lý hình sự của Hoa Kỳ tương đối cao so với các cộng đồng thiểu số Đông Nam Á khác. Anh Nguyễn Tùng:
Theo thống kê từ 1998 cho đến 2010, tổng cộng gần 120.000 người Việt Nam nằm trong hoàn cảnh chờ bị trục xuất. Đó là chưa tính từ năm 98 trở về 95 hay là từ năm 98 đi tới 2017 như ngày hôm nay.
Bản thân em lỡ phạm tội từ năm 17 tuổi, năm 1993, việc em làm đã quá xa cả mấy thập niên luôn. Bây giờ ra tù em sống một cuộc sống đàng hoàng, có vợ có con và không làm lỗi nữa. Rồi tự nhiên hôm nay chính quyền lùng bắt em vì những việc em đã làm quá xa. Em là một trong những người có thể bị bắt, em thấy mình cần phải có tiếng nói để mà chia sẻ vận động với cộng đồng.
Rất nhiều người Việt Nam đang sống trên đất Mỹ cứ nghĩ là nếu Việt Nam không nhận thì Mỹ đâu có trả về được đâu. Hồi xưa tới giờ ở Cali mình chỉ thấy người Mễ Tây Cơ bị bắt bị trả về mà mình ít thấy người Á Đông. Hiện tại chính quyền này đang lùng bắt người Việt Nam mà như hồi nãy em chia sẻ đó là họ lùng bắt những người trước 95 luôn.
000_N998K-400.jpg
Dòng chữ "No I.C.E" phản đối cảnh sát Mỹ truy bắt người di trú được dán tại trạm xe bus ở Bell Gardens, California vào ngày 4 tháng 4 năm 2017. AFP photo
Chị Nancy Nguyễn, giám đốc tổ chức phi chính phủ Vietlead  ở Pensylvania, Philadelphia, đang góp sức cùng APIROC của Nguyễn Thanh Tùng liên quan đến vấn đề người Việt có tiền án đã hay chưa bị bắt nhưng đều là đối tượng có thể bị trục xuất khỏi nước Mỹ, cho biết vì  trước  đây chị từng giúp đỡ về vấn đề trục xuất của cộng đồng người Kampuchia nên có đôi chút kinh nghiệm rồi:
Đầu tháng Ba thì có mấy người kêu vô văn phòng của Nancy, nói là ICE Immigration and Customs Enforcement Sở Di Trú yêu cầu mấy người đã ra tù mà mỗi năm phải check in với ICE, tự nhiên năm nay ICE kêu người ta vô sớm hơn 6 tháng. Văn phòng mình ngờ là ICE sẽ bắt mấy người đó.
Và đúng như điều chị Nancy của VietLead đã nghĩ, đó là trường hợp của người tên Lý Vinh, sinh ra trong trại tị nạn năm 1982, đến Mỹ cùng gia đình năm 1989. Năm 2002,  Lý Vinh bị bắt vì dính líu đến ma túy, bị thu hồi thẻ xanh và không bao giờ được nhập tịch với hồ sơ tội phạm của mình. Khi được ra tù sau này anh phải đều đặn đi trình diện với Sở Di Trú hàng năm. Sáng thứ Tư ngày 10 tháng Ba khi đến trình diện sớm tại ICE, Lý Vinh bị bắt trở lại.
Rất may là nhờ sự can thiệp kịp thời và mau mắn của luật sư cũng như các tổ chức trong mạng lưới hỗ trợ những cựu tù có nguy cơ bị trục xuất theo lệnh của hành pháp Trump, anh Lý Vinh được trả tự do ngay khi   được chuyển đến nhà giam Quận York ở Philadelphia, nơi nhốt những người nằm trong diện bị trục xuất. Chị Nancy:
Bây giờ ICE làm rất lẹ, bắt vô trung tâm giam giữ này hai ba ngày là người ta chuyển qua trung tâm giam giữ khác ở tiểu bang khác. Thực sự trường hợp của anh này là tới trước năm 1995 nên không theo cái MOU, vì vậy văn phòng của VietLead với mấy tổ chức trong Philadelphia bắt đầu vận động cho anh đó. Rồi thì trong 2 ngày, tại mình vận động mạnh quá thì anh ta được ICE cho ra, nói đó là sự nhầm lẫn.
Chính vì thế thông cáo báo chí, đang được trình bày ở đây, chị Nancy Nguyễn lý giải, là điều vô cùng cần thiết để các gia đình có người thân bị trục xuất biết cách làm việc với  Sở Di Trú cũng như tìm nơi giúp đỡ hữu hiệu:
Thực sự ở Philadelphia có rất nhiều tổ chức đang chuẩn bị vận động nhưng vì cộng đồng người Việt tại nhiều tiểu bang khác, nhiều thành phố khác chưa biết nhiều về vấn đề này. Đó là tại sao lần này VietLead với APIROC đưa ra thông tin cho cộng đồng biết là chuyện này đang xảy ra và người ta cần được bảo vệ như thế nào.
Đừng im lặng
Thông cáo báo chí vừa công bố , anh Nguyễn Thanh Tùng nhấn mạnh, cho thấy một  mạng lưới  hỗ trợ toàn quốc là cần thiết nhằm khuyến  khích những người bị ảnh hưởng tìm kiếm sự giúp đỡ thay vì giữ im lặng, cho người Việt đối diện nguy cơ bị bắt và bị trục xuất, bao gồm những tổ chức có khả năng hành động, có kiến thức pháp lý đề vận động bảo vệ người đúng luật pháp.
Trong trường hợp cần giúp đỡ xin vui lòng liên lạc số điện thoại 856 320 6668.
- Cô Quyên Đinh, SEARAC
Được hỏi về việc làm của APIROC hay VietLead, bà Katrina Dizon Mariategue, người chuyên trách chính sách di dân trong SEARAC Trung Tâm Hành Động Nguồn Lực Đông Nam Á, tổ chức hướng tới giúp đỡ những cộng đòng Đông Nam Á như Lào, Cambodia và Việt Nam, trả lời một cách trực tiếp vì sao SEARAC tham gia mạng lưới hỗ trợ mà VietLead và APIROC đang vận động:
Vietlead là tổ chức có qui cũ mà chúng tôi đang cộng tác, Tùng Nguyễn của APIROC cũng là người  từng tham dự một khóa huấn luyện của SEARAC hồi năm ngoái. Chúng tôi làm việc rất thân cận với nhau.
Qua VietLead và APIROC mà chúng tôi biết rõ  về những cá nhân người Việt gần đây phải đối diện với nguy cơ bị truc xuất về Việt Nam trong lúc bên Việt Nam chừng như không muốn nhận họ. Những gì mà Trung Tâm Hành Động Vì Nguồn Lực Đông Nam Á Searac có thể làm được cùng APIROC cũng như VietLead là trợ giúp về mặt chuyên môn, liên lạc cũng như góp ý kiến với luật sư biện hộ cho người có vấn đề di trú, đồng thời quảng bá mọi nguồn thông tin cần thiết cho truyền thông giòng chính cũng như lôi kéo sự chú ý của chính giời Mỹ về vần đề này.
Đối với cô Quyên Đinh, giám đốc điều hành SEARAC, điều cô muốn bày tỏ chỉ đơn giản là nhắc lại lời cô đã nói và được ghi trong thông cáo báo chí, rằng:
Những gia đình Việt Nam ở trong những trường hợp khó khăn như vậy phải biết mình sẽ được giúp đỡ bởi SEARAC, bởi APIROC, bởi VietLead và nhiều những cơ quan khắp nước Mỹ. Hãy biết là mình sẽ không bị cô đơn và không im lặng.
Trong trường hợp cần giúp đỡ xin vui lòng liên lạc số điện thoại 856 320 6668.

Việt kiều Mỹ sống với nỗi lo bị trục xuất (theo tin AAAJ)

Hôm 28/2 (giờ Mỹ), một số người Mỹ gốc Việt và đại diện của các tổ chức Đấu tranh Công lý cho Người Mỹ gốc Á (AAAJ) tuyên bố khởi kiện ICE và Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ vì vi phạm biên bản ghi nhớ giữa Việt Nam-Hoa Kỳ. 
 
Lý giải về đơn kiện này, anh Tùng Nguyễn nói với Thùy Linh của BBC: "Chúng tôi muốn tòa phải can thiệp để giải quyết vấn đề về biên bản ghi nhớ. Phía Việt Nam không nói gì về việc sửa đổi, nhưng Mỹ lại muốn. Và trước khi thông báo có sửa đổi gì thì họ đã bắt và trục xuất người rồi."

Sẽ bị ICE bắt giữ và trục xuất về Việt Nam
Anh Tùng đến Hoa Kỳ vào năm 1991, khi anh mới chỉ là một cậu bé 13 tuổi…
Nhưng cuộc sống mới không dễ dàng, kèm theo đó là những vết thương chiến tranh chưa bao giờ chữa lành lẫn những va chạm bất đồng về văn hóa ở vùng đất mới khiến một cậu bé thiếu niên như Tùng không tránh khỏi việc sa ngã.
Tùng (hàng đầu, đeo kính) đã có nhiều hoạt động giúp đỡ những cựu tù nhân gốc Á hoàn lương (Ảnh: FB TÙNG NGUYỄN)
"Khi đến Mỹ, tất cả mọi thứ đều mới, văn hóa mới, ngôn ngữ mới, và chúng tôi buộc phải làm quen và hòa nhập ngay lập tức. Cha mẹ quá bận rộn để kiếm sống, đâu có ai có thể hiểu được những khó khăn, những vấn đề về tâm lý mà những đứa trẻ như tôi gặp phải?" - Tùng kể lại.
Tùng và các em trai phải đi thu lượm nhôm nhựa và làm những việc như lau chùi trường học để phụ giúp gia đình. Nhưng rồi anh sa đà cùng một số bạn bè bắt đầu đi ăn trộm, ăn cắp và các phi vụ trở nên mạo hiểm hơn.
Tháng 4/1993, khi Tùng 16 tuổi, trong một mâu thuẫn hiểu lầm, một người bạn của Tùng vô tình đâm chết một người đàn ông. Dù không trực tiếp gây ra cái chết của nạn nhân, Tùng đã cùng thủ phạm đe dọa tấn công nạn nhân, khiến anh vẫn bị tuyên án 25 năm tù giam vì tội giết người và trộm cắp.
Đến 2011, sau 18 năm tù giam, Tùng được thống đốc bang California Jerry Brown ân xá vì lý lịch cải tạo tốt. Và cũng kể từ đó anh luôn cố gắng nỗ lực làm lại cuộc đời, trở thành một công dân tốt.
“Khi đến Mỹ, tất cả mọi thứ đều mới, văn hóa mới, ngôn ngữ mới, và chúng tôi buộc phải làm quen và hòa nhập ngay lập tức. Cha mẹ quá bận rộn để kiếm sống, đâu có ai có thể hiểu được những khó khăn, những vấn đề về tâm lý mà những đứa trẻ như tôi gặp phải?” - Tùng Nguyễn nói.
Từ đó, Tùng trở thành người đại diện cho những tù nhân người Mỹ gốc Việt khác hoàn lương như anh. Anh tham gia các hoạt động giúp đỡ họ tái hòa nhập cộng đồng, và tìm kiếm việc làm.
Năm 2013, anh được trao giải Anh hùng Thầm lặng từ Trung tâm Luật Giới Trẻ về những hoạt động cộng đồng mà anh đóng góp. Dù vậy, theo anh Tùng, cuộc sống của anh và rất nhiều cựu tù nhân người Việt gốc Mỹ khác vẫn như những ngọn đèn treo trước gió.
Anh Tùng (trái) thường tich cực tham gia các hoạt động đấu tranh cho quyền lợi cộng đồng (Ảnh: TÙNG NGUYỄN)
ICE [Cơ quan Kiểm sát Nhập cư và Hải quan Hoa Kỳ] ngày càng gia tăng bắt giữ nhiều Việt kiều và trục xuất họ về Việt Nam. Đáng lẽ anh Tùng được bảo hộ bởi Biên bản ghi nhớ giữa Việt Nam Hoa Kỳ, ký kết năm 2008, cam kết Hoa Kỳ không được trục xuất những người Việt đến Hoa Kỳ trước năm 1995, kể cả khi người đó có lệnh trục xuất.
Tuy nhiên, kể từ 2017, nhiều người Việt đột nhiên phát hiện người thân trong gia đình bị ICE bắt giữ và trục xuất về Việt Nam, nơi họ không có bất cứ người thân hay tài sản nào.
Điều này khiến những người như Tùng luôn sống trong lo sợ. Kể từ khi ra tù, thẻ xanh của anh bị thu hồi, và nhận lệnh trục xuất từ 2011, khiến anh rất có thể trở thành một trong những đối tượng bị bắt giữ và trục xuất.
Kiện ICE và Bộ An ninh Nội địa
Anh Tùng cho biết bà Phi Nguyễn, giám đốc pháp lý của AAAJ bang Atlanta, kêu gọi các cộng đồng bị ảnh hưởng đâm đơn kiện đại diện tập thể này (class-action lawsuit).
Năm ngoái, Trung tâm Hành động Hỗ trợ Đông Nam Á (SEARAC) phát hiện có khoảng 95 người Mỹ gốc Việt đã bị bắt giữ và bị thẩm vấn để trục xuất về Việt Nam, trong đó có nhiều người đã đến Hoa Kỳ trước 1995.
Anh lo ngại, khi không có giấy tờ hay tài sản, những người bị trục xuất này sẽ khó có thể sinh sống ở Việt Nam.j
Anh Tùng và đại diện AAAJ tại buổi tuyên bố khởi kiện ICE và Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ hôm 28/2 (Ảnh: AAAJ)
Bị cộng đồng thờ ơ, bỏ quên
Anh Tùng nói dù ngày càng có nhiều người Việt bị bắt giữ nhưng cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ vẫn rất thờ ơ, hờ hững.
"Tụi tôi bị coi như cỏ rác, như tội đồ. Cộng đồng chỉ muốn ca ngợi những người thành công, chứ không quan tâm đến người từng vi phạm pháp luật. Nhưng chúng tôi đã trả giá cho những sai lầm bằng những năm tháng trong tù rồi và tôi đang cố gắng làm một công dân tốt và đóng góp cho cộng đồng" - Tùng nói.
"Người Việt ở đâu cũng vậy, nên thông cảm cho những người như tôi. Tuổi trẻ ai cũng non dại hết, quan trọng là mình đã học được gì từ những lỗi lầm của mình. Nếu tôi bị bắt thì tôi phải xa vợ xa con, con tôi lớn lên không có cha, lỡ nó không bình thường lại mắc sai lầm thì khác gì tôi ngày xưa?" - anh Tùng nói về hoàn cảnh trớ trêu của mình.
Tùng được trung tâm Luật giới trẻ ở San Francisco trao giải “Anh hùng thầm lặng” vào năm 2013 (Ảnh: TÙNG NGUYỄN)
Anh nói anh là một trong những đối tượng dễ bị ICE nhắm vào nhất, nhưng anh nói anh vẫn lựa chọn việc lên tiếng.
"Tôi có thể trốn chạy, sống âm thầm, nhưng tôi vẫn quyết định lên tiếng vì bao nhiêu người, gia đình có thể bị tan vỡ vì vấn đề trục xuất này. Tôi sẽ đứng ra thế mạng, để chia sẻ cảnh báo cho cộng đồng" - anh nói.
Anh Tùng nói anh hiểu rõ những ngày tháng tự do của anh đang thu ngắn dần.
"Tôi mong mọi người đừng trốn tránh nữa, nên đi tìm nhóm hỗ trợ giúp đỡ những người như tôi" - Tùng nói.
Theo Cục Điều tra dân số, hiện có khoảng 1,3 triệu người nhập cư gốc Việt sinh sống tại Hoa Kỳ. Theo đơn khởi kiện, khoảng 8.000 đến 10.000 trong số đó có lệnh trục xuất, có nguy cơ sẽ bị bắt giữ.
Thùy Linh

Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

ADN giúp cảnh sát Mỹ phá vụ án bế tắc suốt 10 năm


Cảnh sát Mỹ không tin vào "câu chuyện hoang đường" của Charles về thủ phạm giết mẹ của cậu ta, song 10 năm đã buộc phải công nhận đây là sự thật.

Quá nửa đêm ngày 22/7/1991, Charles trở về nhà sau khi tan làm. Khi về đến nhà, anh ta thấy một người đàn ông đang lảng vảng bên ngoài nhà mình. Thay vì đối mặt trực tiếp với kẻ lạ, Charles lái xe tới quầy điện thoại công cộng gần đó và gọi cho cảnh sát.
Khi đến cảnh sát thấy cửa sổ kính trong phòng bà Donovan (mẹ Charles) bị đập vỡ. Bà chết trên giường với nhiều nhát đâm vào ngực. Hiện trường vụ án cho thấy đây có vẻ là vụ tấn công tình dục. Tuy nhiên, cảnh sát không tìm thấy bất kỳ bằng chứng sinh học nào cho thấy nạn nhân bị xâm hại. Trong nhà không mất vật gì có giá trị. Ví của bà Donovan ở ngay gần đó cũng không bị động đến.
Bà Dorothy Donovan là góa phụ với hai đời chồng và 7 đứa cháu. Bà và con trai sinh sống tại vùng nông thôn yên bình, nhiều nhà thậm chí còn không khoá cửa vào ban đêm. 
Con trai lớn của bà Donovan, Charles khi nhìn thấy thi thể mẹ đã thốt lên: “Không thể tin được là hắn đã giết bà ấy”. Cảnh sát nhận định đây là câu nói bất bình thường.
Cửa sổ bị đập vỡ.
Cửa sổ bị đập vỡ.
Charles khai với cảnh sát rằng biết thủ phạm. Tối hôm đó, anh làm ca từ 4h đến 11h đêm. Trên đường về nhà, Charles tạt qua cửa hàng đồ ăn nhanh để mua một chiếc hamburger. Khi quay trở vào xe, một người đàn ông lạ mặt lại gần và xin cho đi nhờ đến Georgetown. Charles bảo rằng không đi xa đến vậy, tuy nhiên có đi về hướng đó. Khi về cách nhà khoảng một km, Charles dừng lại và bảo rằng không thể đi xa hơn được nữa. Tuy nhiên, kẻ đó ngay lập tức đã tấn công Charles.
Quá hoảng sợ, Charles lao ra khỏi xe. Kẻ lạ mặt cầm theo chiếc dùi trong xe của Charles và đuổi theo, sau đó doạ giết nếu không chở mình tới nơi. Charles vờ đồng ý, sau đó chạy nhanh về xe mình, đóng sập cửa và vội lái xe đi, để lại kẻ lạ mặt ở ngoài đường vắng. Toát mồ hôi sau vụ đụng độ, Charles không đi về phía nhà mình mà lái xe đi thẳng vì sợ rằng kẻ lạ mặt sẽ biết nơi anh sống và đến trả thù. Sau khoảng 20 phút, Charles lái xe vòng về nhà. Kinh ngạc thay anh ta thấy chính kẻ lạ mặt đó đang lảng vảng quanh nhà mình.
Cảnh sát cho rằng lời khai này là vô lý, không thể người hoàn toàn xa lạ lại có thể giết người man rợ để trả thù chỉ vì bị “từ chối” cho đi nhờ xe. Điều thứ hai, nếu đó là một người hoàn toàn xa lạ, làm sao có thể biết nơi Charles sinh sống trong khi nơi bị bỏ lại cách đó hơn một cây số.
Hình ảnh nạn nhân.
Hình ảnh nạn nhân.
Cảnh sát phát hiện khoản tiền bảo hiểm của bà Donovan và người thụ hưởng là Charles nếu xảy ra biến cố. Thời điểm đó, Charles còn có những khoản nợ lớn do mùa màng thất thu những năm trước. Một điểm rất đáng nghi vấn đó là Charles từ chối thực hiện test kiểm tra nói dối.
Với nghi vấn rằng đây có thể là vụ giết người dựng hiện trường giả, cảnh sát điều tra kĩ để tìm ra những bằng chứng chống lại lời khai của con trai nạn nhân.
Tuy nhiên, những bằng chứng đưa ra lại một lần nữa khiến cảnh sát đau đầu. Lục soát hiện trường, họ phát hiện một vết hằn lòng bàn tay bằng máu ở tay vịn cầu thang và một vết máu không phải của bà Donovan ở công tắc điện. Tuy nhiên mẫu vân tay và mẫu máu này lại không trùng khớp với Charles - nghi phạm duy nhất của vụ án.
Đến lúc này, cảnh sát vẫn chưa hoàn toàn tin vào câu chuyện của Charles. Họ nghi ngờ Charles có thể đã thuê một ai đó để giết mẹ mình. Rà soát lại các chi tiết trong lời khai, cảnh sát cử người đến quán ăn nhanh mà Charles đã nhắc đến, dò hỏi những người đi đường xem có ai thấy một kẻ lạ mặt đã lên xe Charles như lời khai không. Một số người nói có nhìn thấy một kẻ đi lảng vảng quanh khu vực lúc đó.
Chân dung con trai nạn nhân, nghi phạm số 1.
Con trai nạn nhân.
Dựa vào lời khai của Charles, cảnh sát phác họa chân dung kẻ lạ mặt. Theo đó, đây là một thanh niên da đen với cặp mắt kính to nổi bật. Tìm lại hồ sơ những kẻ phạm tội có nhân dạng tương tự, cảnh sát đưa ra một danh sách và yêu cầu Charles nhận diện.
Cảnh sát thấy kỳ lạ là dù đã tiếp xúc với kẻ lạ suốt quãng đường dài nhưng Charles lại khá lúng túng khi đưa ra lựa chọn, anh ta chọn ra khoảng 4 gương mặt từ hồ sơ cảnh sát cung cấp. Tuy nhiên, kết quả so sánh mẫu vân tay để lại hiện trường không trùng khớp với bất kỳ nghi phạm nào.
Vụ án đi vào bế tắc với rất nhiều nghi vấn từ cả phía cảnh sát và dư luận về Charles và câu chuyện khó tin của anh ta.
Vụ án chỉ bắt đầu được sáng tỏ sau 10 năm, khi nước Mỹ phát triển và đưa hệ thống CODIS – kho dữ liệu quốc gia chứa ADN của những kẻ từng có tiền án tiền sự vào hoạt động. Ngay khi bang Delaware có quyền truy cập vào kho dữ liệu này, họ đã nhập mẫu ADN của những vụ án “bỏ ngỏ” chưa tìm ra thủ phạm để tìm kiếm trong hệ thống.
May mắn thay, khi nhập mẫu AND của “kẻ lạ” trong vụ án của bà Donovan, họ đã tìm được kết quả trùng khớp. Kẻ này được xác nhận là Gilbert Cannon – sinh sống tại bang Delaware vào thời điểm xảy ra vụ án. Hắn từng bị bắt vào tù vì nghiện thuốc phiện và trộm cướp.
Gilbert Cannon giống tranh phác họa 10 năm trước đó đến đáng kinh ngạc. Sau hai tháng rưỡi tìm kiếm, cảnh sát đã tìm được nơi Cannon sinh sống, cách nhà nạn nhân khoảng 40 dặm.
Phác thảo chân dung các nghi phạm.
Phác thảo chân dung các nghi phạm.
Trong quá trình thẩm vấn, Cannon phủ nhận mọi sự liên quan vụ án. Tuy nhiên khi cảnh sát đưa ra những bằng chứng xác đáng, hắn đã thú nhận mọi tội lỗi của mình.
Theo Cannon, tối hôm đó hắn trong tình trạng phê thuốc. Sau khi bị Charles bỏ lại, hắn đã lang thang quanh đó định kiếm chỗ ngủ. Hắn đến nhà của Charles rất ngẫu nhiên và quyết định đột nhập vì đó là nơi duy nhất sáng đèn.
Sau đó, hắn sát hại bà Donovan bằng chính chiếc dùi nhặt được trong xe của Charles, bởi giật mình do bà tỉnh dậy lúc hắn đang đột nhập. Đến tận giờ hắn cũng không biết rằng đó chính là nhà của Charles – người đã cho mình đi nhờ xe vào đêm hôm đó.
Với các bằng chứng đưa ra và lời khai của hung thủ, tòa án đã kết Gilbert phạm tội giết người cấp độ 1 và phạt tù chung thân không có cơ hội được xin ân xá. Cuối cùng sau 10 năm, Charles mới hoàn toàn được minh oan sau câu chuyện tưởng như không thể của mình.
Đặng Hương (Theo wboc)

Cảnh sát Mỹ giải mã chữ ký để 'lật mặt' kẻ giết thầy giáo già

Linh cảm xấu khi nhìn chữ ký của bố khác lạ, cô con gái đã nhắn tin đánh lừa kẻ mạo danh, giúp phá vụ án chôn xác trong vườn.

Trong 22 năm, Paul Gruber là thầy giáo nổi tiếng nhất trường trung học Incline, gần hồ Tahoe, Nevada, Mỹ. Ông có niềm đam mê lớn với việc du lịch và học tiếng địa phương. Khi 50 tuổi, Paul được thừa kế một số tiền và đã xin nghỉ hưu sớm. Ngay sau đó, ông chuyển đến Sandpoint, Idaho và mua ngôi nhà bên bờ hồ Muskrate.
Cảnh sát đào hầm tìm thi thể.
Cảnh sát đào hầm tìm thi thể.
Vào dịp giáng sinh năm 1993, như mọi năm, Paul gửi tấm thiệp mừng giáng sinh đến cháu trai 3 tuổi của mình. Tuy nhiên, khi nhận con gái Shellie của ông cảm thấy điều kỳ lạ khi chữ ký của bố không giống như mọi khi. Ngay lập tức, Shellie gửi tin nhắn đến bố. Lo lắng khi không nhận được câu trả lời, Shellie liền gọi cho cảnh sát khu vực Idaho, nhờ đến kiểm tra tình hình ông Paul.
Khi đến, cảnh sát phát hiện ra căn nhà trống trơn, không có ông Paul và đồ đạc cá nhân, không có dấu hiệu đột nhập.
Cảm thấy bất ổn với câu trả lời của cảnh sát rằng có thể ông Paul chỉ đang đi du lịch ở đâu đó, Shellie quyết định thử “bẫy” bố mình. Cô gửi tin nhắn cho bố với nội dung thông báo sắp đến sinh nhật chồng mình, nhắc ông gửi lại 25 USD đang nợ vợ chồng cô.
5 ngày sau, cô nhận được bưu phẩm từ bố mình, gửi thiệp mừng sinh nhật con rể cùng tờ séc 25 USD. Cả hai thông tin này đều là Shellie tự dựng ra. Vì vậy khi nhận được bưu phẩm, cô chắc rằng “ai đó” đã nhận được tin nhắn và đang cố giả danh cha mình.
Sự khác biệt trong mẫu chữ ký.
Sự khác biệt trong mẫu chữ ký.
Cảnh sát bang Idaho so sánh mẫu chữ ký trên tấm bưu thiệp với mẫu chữ ký trên séc chuyển tiền trước đây của Paul Gruber. Trái ngược với Shellie, họ nhận định rằng hai chữ ký là của cùng một người. Tuy nhiên, gia đình Shellie vẫn không cảm thấy thuyết phục với quyết định này.
Cùng với đó, cảnh sát kiểm tra tài khoản của Paul Gruber. Theo đó, ông vẫn chi trả các hóa đơn hàng tháng đúng hạn, vẫn đều đặn rút tiền ở các cây ATM trong khu vực lân cận. Tuy nhiên, không một cây ATM nào trong số các cây ATM Paul rút tiền có camera giám sát, vì vậy cảnh sát không thể xác định chính xác ai là người đã đi rút tiền.
Có linh cảm chẳng lành, Shellie liên hệ nhờ cảnh sát Idaho xác nhận xem ai là người đến lấy thư trong hòm thư của Paul. Khi quan sát hình ảnh tại camera lắp tại hòm thư, cảnh sát xác nhận người đến lấy thư không phải Paul Gruber. Theo một số hàng xóm, người đến lấy thư là Dary Kuehl, 43 tuổi, một người thợ từng đến sửa đồ cho thầy giáo già.
Kuehl là cha của một gia đình lớn gồm hai vợ chồng và 7 đứa trẻ, kinh tế khó khăn.
Ký tự chứng minh là giả tạo.
Ký tự chứng minh là giả tạo.
Theo lời khai của Kuehl, Paul đã nhờ ông lấy bưu phẩm và trông nom nhà cửa trước khi đi du lịch ở Canada. Kỳ lạ thay, khi cảnh sát đưa ảnh Paul Gruber, Kuehl không thể nhận diện. Paul Gruber trong ảnh hoàn toàn khác với Paul Gruber đã nhờ Kuehl lấy bức thư kia.
Cảnh sát yêu cầu Kuehl mô tả kẻ đã giả danh Paul Gruber. Họ sử dụng phần mềm chuyên phác họa chân dung theo những đặc điểm được mô tả, sau đó đưa cho Kuehl xem và yêu cầu ông đưa nhận xét chỉnh sửa. Sau quá trình thẩm vấn, cảnh sát thu được bức chân dung phác họa “kẻ giả mạo” và đăng hình lên báo.
Vài tháng trôi qua, cảnh sát không nhận được thông tin phản hồi nào, cũng như không tìm thấy tăm tích nào của Paul Gruber thật. Trong suốt thời gian đó, họ vẫn thường xuyên theo dõi ngôi nhà tại Idaho của nạn nhân, thậm chí dùng cả chó nghiệp vụ để đánh hơi các khu vực lân cận.
Sau nhiều lần khám xét, trung sĩ Valdez – một thành viên trong ban điều tra tìm thấy một điểm rất kì lạ trong ngôi nhà: Một tấm thảm nhỏ trong bếp được dính chặt vào sàn gỗ.
Sau khi cân nhắc, cảnh sát quyết định xé tấm thảm, và họ phát hiện một vết cháy đen giống như dấu vết của một viên đạn sượt trên sàn gỗ. Cảnh sát quyết định kiểm tra thành phần vết sượt và thấy có chì – thành phần chủ yếu của đạn. Ngoài ra, khi phun luminol trên sàn, họ phát hiện một dấu máu lớn quanh vị trí vết lạ. Kiểm tra ADN, cảnh sát kết luận vết máu đó thuộc về Paul Gruber.
Tình trạng ngôi nhà được cảnh sát phát hiện.
Tình trạng ngôi nhà được cảnh sát phát hiện.
Lúc này, cảnh sát tập trung điều tra Kuehl – nghi phạm duy nhất của vụ án. Kuehl là thợ sửa chữa 43 tuổi, là người có uy tín trong cộng đồng chưa có tiền án tiền sự. Tuy nhiên, khi kiểm tra tài khoản, cảnh sát phát hiện gần khoảng thời gian nạn nhân mất tích, tài khoản của Kuehl được chuyển thêm 20.000 USD. Cùng thời gian đó tài khoản của Paul cũng bị rút một khoảng 20.000 USD. Kuehl khai rằng Paul đã gửi tiền cho mình để chi trả các hóa đơn trong quá trình trông nom nhà cửa giúp ông.
Tuy nhiên, cảnh sát lại không thể tìm thấy thi thể Paul Gruber. Vật chứng duy nhất còn lại là tấm bưu thiếp Paul và tấm séc mà “kẻ giả mạo” đã gửi cho cháu trai và con rể mình.
Để xác định lần nữa mẫu chữ trong tấm bưu thiếp, cảnh sát gửi vật chứng sang một phòng giám định khác. Tại đây, chuyên gia giám định mẫu chữ Robert Floberg đã tìm ra một số điểm khác biệt. Điểm khác biệt lớn nhất trong mẫu chữ ký là ở ký tự “P”. Ký tự “P” trong chữ kí thật của nạn nhân có vòng P to và ngắn hơn mẫu chữ P trong chữ kí giả mạo. Ngoài ra, trong mẫu chữ viết, Robert còn tìm ra điểm khác biệt đáng kể trong các chữ “m”, “n”. Dựa vào những lập luận này, ông kết luận mẫu chữ trong tấm bưu thiếp là “giả mạo”.
Tiếp đó, Robert được phân công phân tích mẫu chữ của Kuehl để xác định xem hắn có phải kẻ đã giả mạo chữ ông Paul hay không. Ông nhận thấy rất nhiều điểm giống nhau như vòng lúp ở chữ “k” viết hoa, cách viết ký tự “t” hay “w”. Đặc biệt, ký tự “f” viết trong tấm bưu thiếp hoàn toàn giống ký tự “f” mà Kuehl hay viết. Để có sự giống nhau của vô số các ký tự như thế này, phải là một thói quen được rèn luyện trong nhiều năm. Điều này chỉ ra Kuehl chính là kẻ đã giả mạo ông Paul trong tấm bưu thiếp gửi cho cháu trai và con rể.
Dựa vào các bằng chứng này, cảnh sát xin được giấy lục soát nhà Kuehl và họ tìm thấy vô số vật dụng của Paul trong nhà Kuehl, trong đó có cả một con thuyền. Ngoài ra, cảnh sát còn tìm thấy một khẩu súng ngắn cỡ 22, với bộ phậm giảm thanh tự chế - việc sử dụng bộ phậm giảm thanh là trái pháp luật ở Mỹ. Tuy nhiên, vì không tìm thấy thi thể nạn nhân, bằng chứng thu được là chưa đủ để đưa ra bất kỳ kết luận nào.
18 tháng sau ngày được báo mất tích, cảnh sát đến xem xét lại nhà của ông Paul một lần cuối. Lần này, ở phía sân gần tầng hầm của ngôi nhà, họ phát hiện một mảng đất hơi nông mà lần trước không quan sát thấy.
Vị trí tìm thấy khoảng đất không đáng nghi.
Vị trí tìm thấy khoảnh đất đáng nghi.
Cảnh sát quyết định đào toàn bộ khu vực sân vườn của nạn nhân. Sau hai ngày điều động lực lượng đào từng khoảnh đất trong khu vực nghi ngờ, cảnh sát tìm thấy thi thể nạn nhân được bọc trong một chiếc đệm, chôn sâu 50cm dưới lòng đất. Khi giám nghiệm tử thi, họ tìm thấy 4 viên đạn cỡ 22. Tuy nhiên vết đạn lại không trùng khớp với khẩu súng ngắn được tìm thấy trong nhà Kuehl.
Để có thêm bằng chứng, cảnh sát đã thu thập tấm bưu thiếp được gửi đến cháu trai Paul trước đó, lấy mẫu nước bọt phía sau tem đem đi kiểm định ADN. Kết quả cho thấy mẫu nước bọt và ADN hoàn toàn trùng khớp với Kuehl.
Với những bằng chứng này, tòa án kết Keuhl phạm tội giết người cấp độ 1, án phạt 25 năm tù.
Theo các công tố viên, vụ án được xác định như sau, sau một thời gian làm việc và chiếm được lòng tin của Paul, Kuehl đã lên kế hoạch chi tiết nhằm giết Paul và chiếm đoạt tài sản của ông để giải quyết vấn đề tài chính của gia đình.
Không đúng như kế hoạch ban đầu của hắn, con gái Paul đã sớm nhận ra sự bất thường, dùng mẹo “bẫy” kẻ giả mạo. Cùng với những phát hiện tinh tường của của cảnh sát, màn kịch tinh vi của kẻ thủ ác đã bị lật tẩy, giải mã vụ mất tích bí ẩn nhất trong lịch sử bang Idaho.
Đặng Hương (Theo Spokesman)

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2018

Luật sư gốc Việt (Tania Pham) giúp người nhập cư nguy cơ bị trục xuất khỏi Mỹ (tin VnExpress)

Trong số 5 người nhập cư ở bang California được cấp lệnh ân xá cuối tháng ba, có một người nhận được sự hỗ trợ của luật sư Tania Pham.

Phann Beach và vợ con anh. Ảnh: Facebook.
Phann Beach và vợ con anh. Ảnh: Facebook.
Hôm 30/3, ông Jerry Brown, Thống đốc bang California công bố ân xá cho 5 người nhập cư đang có nguy cơ bị trục xuất khỏi Mỹ. Trong số đó, Phann Pheach là một người Campuchia đến Mỹ từ khi mới một tuổi. Là luật sư bào chữa cho Phann, bà Pham, một luật sư gốc Việt miêu tả quyết định này của Thống đốc đã mở ra hy vọng đoàn tụ cho gia đình Phann. 
Theo CNN, động thái của ông Brown loại bỏ cơ sở để quan chức liên bang ra quyết định trục xuất những người được ân xá. Luật sư của họ có lợi thế tranh luận trước các thẩm phán tòa nhập cư. Người phát ngôn của văn phòng ông Brown cho hay những người được ân xá đã có lối sống tích cực, tôn trọng pháp luật. "Họ đã hoàn thành thời gian thi hành án nhiều năm trước và phần lớn bị kết án do các tội liên quan đến ma túy hoặc phi bạo lực".
Trao đổi với VnExpress, luật sư Pham cho hay hoàn cảnh của Phann giống với những người nhập cư Việt Nam đang bị giam, chờ ngày bị trục xuất. Vì thế bà cho rằng mình có thể thực hiện quy trình tương tự để giúp đỡ những người đồng hương được ân xá. 
Theo bà Pham, Phann Pheach từng bị kết án tàng trữ chất cấm để buôn bán và đã ngồi tù 6 tháng. Sau đó anh bị chuyển đến nhà tù dành cho người nhập cư và thẩm phán nhập cư yêu cầu trục xuất anh năm 2005.
Luật sư Pham và đồng sự tại Văn phòng của mình đã nộp một danh sách các tài liệu cần thiết lên cơ quan liên quan. Trong đó có tài liệu cho thấy lần cuối Phann bị bắt là vào năm 2005 và không phạm thêm tội gì kể từ đó. Giấy tờ chứng minh anh ta có mẹ, vợ và con là công dân Mỹ, anh có một công việc ổn định. Nhóm của luật sư Pham cũng gửi kèm các lá thư từ chủ công ty mà Phann làm việc, từ bạn bè và gia đình, thư của sư ở ngôi đền mà anh làm tình nguyện viên. Bên cạnh đó có thư của chính Phann, kể về việc anh đã thay đổi thế nào và trở thành một công dân có trách nhiệm, nỗ lực làm việc để hỗ trợ gia đình và cộng đồng. Các giấy tờ y tế chứng minh con trai anh bị bệnh tim và mẹ anh có nhiều vấn đề về sức khỏe. 
Sau khi tập hợp tất cả các tài liệu, Luật sư Pham đã điền một bản đăng ký và nộp lên chính quyền. Bà không nói rõ quy trình hồ sơ của Phann đến tay Thống đốc Brown như thế nào, nhưng cho biết ông ban hành nhiều lệnh ân xá vào dịp Lễ Phục sinh và Giáng Sinh.
Do Phann đã bị thẩm phán tuyên lệnh trục xuất, luật sư Pham đã nộp bản kiến nghị về việc dừng trục xuất và yêu cầu mở lại hồ sơ nhập cư của anh này. Nhờ đó thẩm phán cho phép Phann ở lại Mỹ.
"Tuần tới thẩm phán sẽ cho biết họ có cho phép mở lại hồ sơ nhập cư của Phann hay không.Nếu được, tôi có thể nộp đơn yêu cầu hủy lệnh trục xuất cho Phann. Nếu yêu cầu này được chấp nhận, thì Phann có thể có lại thẻ xanh", bà Pham nói.
Trong trường hợp hồ sơ nhập cư của Phann được mở lại, bà Pham có thể nộp một bản đề nghị yêu cầu thẩm phán đưa ra giao kèo (bond), cho phép gia đình trả khoản bảo lãnh và giúp Phann không bị trục xuất.
Nhắc đến những người nhập cư gốc Việt đang bị giam chờ lệnh trục xuất, luật sư Pham cho hay bà có thể giúp họ nộp đề nghị xin ân xá.
"Nếu họ phạm tội từ lâu rồi và không có thêm tội gì thì họ có cơ hội yêu cầu Thống đốc của bang mình cư trú ban lệnh ân xá. Họ phải chứng minh được mình đã thay đổi, trở thành người xứng đáng có được lệnh này", luật sư Pham nói.
Khoảng 40 người Việt đang bị chính quyền Mỹ giam trong khi chờ bị trục xuất, họ đến từ nhiều bang khác nhau như California, Texas, Florida, Louisiana, Georgia, Pennsylvania, Colorado. Cơ quan quản lý Di trú và hải quan Mỹ (ICE) từ tháng 3/2017 đã mở chiến dịch truy bắt những những người Việt tị nạn từng phạm tội và bị kết án ở Mỹ. ICE năm ngoái bắt giữ 71 người nhập cư gốc Việt và 35 trường hợp khác vào năm 2016.
Cục điều tra dân số Mỹ ước tính có khoảng 1,3 triệu người Việt nhập cư sống tại Mỹ. Trong số này, có tới 10.000 người Việt nhập cư nhận lệnh trục xuất, nhiều trường hợp là vì mất "thẻ xanh" do từng bị kết án, các luật sư cho biết. Những người rời khỏi Việt Nam trước ngày 12/7/1995, thời điểm hai quốc gia nối lại quan hệ ngoại giao, cũng thuộc nhóm bị bắt giữ.
Khánh Lynh

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Phỏng vấn chiếu khán di dân - Darren Nguyen Ngoc Chuong, Esq.


Luật Di Trú Hoa Kỳ là loại luật rất phức tạp, do đó, theo yêu cầu của đa số bạn đọc cần am tường và thấu hiểu về luật này.

Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, www.NguyenLuu.com, phụ trách mục “Tìm Hiểu Luật Di Trú,” đăng hằng tuần trên Người Việt. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong là người Việt Nam đầu tiên và duy nhất tại Orange County, California, được Luật Sư Đoàn Tiểu Bang California công nhận chuyên môn về ngành Luật Di Trú Hoa Kỳ. Hiện nay California có trên 259,000 luật sư nhưng chỉ có 216 luật sư có bằng chuyên môn về Luật Di Trú, trong số đó có Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong. Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong từng làm việc cho Sở Di Trú Hoa Kỳ (INS). Luật Sư Darren Nguyen Ngoc Chuong có nhiều kinh nghiệm trong việc thiết lập hồ sơ và bổ túc các tài liệu cần thiết để được Sở Di Trú chấp thuận.
Như tôi đã trình bày vào những kỳ trước về những giấy tờ cần thiết để bảo lãnh thân nhân và nêu lên những trường hợp điển hình bảo lãnh cho Anh, Chị, Em cùng Mẹ (hoặc cùng Cha và Mẹ), Con bảo lãnh cho Mẹ hoặc Mẹ bảo lãnh cho Con, Con bảo lãnh cho Cha hoặc Cha bảo lãnh cho Con và diện bảo lãnh Vợ Chồng.
Sau khi đơn I-130 được chấp thuận, hồ sơ được chuyển qua National Visa Center (NVC) (tức là Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia) để thu thập những chi phí chiếu khán và tài liệu cần thiết như đơn xin chiếu khán và bảo trợ tài chánh. Sau khi NVC nhận đầy đủ tài liệu, hồ sơ được chuyển qua Lãnh Sự Hoa Kỳ để lo thủ tục cấp chiếu khán. Ngoài việc xem xét sự liên hệ gia đình có chân thật hay không, Lãnh Sự Hoa Kỳ còn xem xét “người thừa hưởng” có lọt vào một trong những điều luật cấm nhập cảnh hay không. Đơn I-130 được chấp thuận không có nghĩa là chiếu khán sẽ được cấp, nhưng chỉ có nghĩa là những tài liệu nộp vào chứng minh rằng “người thừa hưởng” là thân nhân được định nghĩa dưới những điều luật di trú và “người thừa hưởng” hội đủ điều kiện để nộp đơn xin chiếu khán di dân theo diện thân nhân.
Trước đây, sau khi nộp mẫu bảo trợ tài chánh và mẫu đơn xin chiếu khán cho National Visa Center thì hồ sơ sẽ được chuyển về Việt Nam để được lên danh sách đi phỏng vấn. Khi đi phỏng vấn thì đương sự phải cầm theo những giấy tờ bản chánh và giấy tờ cần thiết. Thủ tục này đã được thay đổi. Theo phương sách hiện nay, giấy tờ bản chánh và những giấy tờ cần thiết cần phải được nộp trước cho trung tâm chiếu khán quốc gia trước khi hồ sơ được chuyển về cho lãnh sự để được phỏng vấn. Trước khi được đóng chi phí chiếu khán và nộp những tài liệu cần thiết, NVC yêu cầu đương đơn nộp mẫu Choice of Address and Agent. Mẫu đơn đó yêu cầu tên, địa chỉ, điện thoại và email của người đại diện. NVC sẽ là văn phòng gửi thư mời phỏng vấn cho người đại diện hồ sơ mà đương đơn đã ghi vào mẫu đơn Choice of Address and Agent.
Những giấy tờ cần thiết phải được nộp cho trung tâm chiếu khán quốc gia là:
1-Bản sao của hộ chiếu có hình của đương sự và ngày hết hạn của hộ chiếu. Trung tâm chiếu khán quốc gia đòi hỏi là hộ chiếu phải còn hạn vì khi cấp chiếu khán, hộ chiếu phải còn giá trị ít nhất 6 tháng.
2-Bản chánh khai sanh hoặc bản sao có đóng mộc của cơ quan chính quyền chứng thực là sao y bản chánh.
3-Những đương sự nào có án phải nộp bản sao của bản án có đóng mộc của tòa. Bản án phải có ghi rõ tội trạng mà đương sự bị kết án và kết quả của bản án.
4-Nếu đương sự đã lập gia đình, cần phải nộp bản chánh hôn thú hoặc bản sao có mộc chánh của cơ quan chính quyền cấp.
5-Nếu đương sự nào đã lập hôn thú và đã ly dị, cần phải nộp bản chánh giấy ly dị hoặc bản sao có đóng mộc của tòa án. Nếu hôn nhân đã chấm dứt vì người phối ngẫu đã qua đời thì cần phải nộp bản chánh giấy khai tử hoặc bản sao có đóng mộc của cơ quan chính quyền.
6-Những đương đơn từ 16 tuổi trở lên cần phải nộp Phiếu Lý Lịch Tư Pháp 2 do Bộ Tư Pháp cấp. Nếu đương sự đã ở những quốc gia nào hơn 12 tháng hoặc đang ở quốc gia nào hơn 6 tháng khi đương sự đã 16 tuổi thì đương sự phải nộp giấy chứng là chưa từng phạm pháp.
Những giấy tờ cần thiết này phải được nộp đầy đủ cho Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia trước khi trung tâm gửi hồ sơ cho lãnh sự để lên danh sách đi phỏng vấn.
Khi được phỏng vấn bởi Lãnh Sự Hoa Kỳ, “người thừa hưởng” phải có đầy đủ tài liệu để chứng minh sự liên hệ gia đình với “người bảo lãnh.” Thường những diện bảo lãnh Anh, Chị, Em, Con, Cha và Mẹ ruột được xét một cách dễ dãi hơn diện bảo lãnh Vợ Chồng. Trong trường hợp bảo lãnh Anh, Chị, Em, Con, Cha và Mẹ ruột, và trong trường hợp tệ hại nhất là không có những tài liệu xưa để chứng minh hoặc không có tài liệu nào khác để chứng minh (khai sanh duy nhất không đủ để chứng minh sự liên hệ gia đình vì khai sanh giả mạo tương đối rất dễ để thu thập), thử nghiệm DNA là biện pháp cuối cùng để chứng minh sự liên hệ chân thật đó.
Nhưng trong trường hợp bảo lãnh diện Vợ Chồng thì hoàn toàn khác biệt với những diện bảo lãnh kia vì sự liên hệ gia đình là do luật pháp lập ra. Hôn thú duy nhất không thể chứng minh sự liên hệ gia đình chân thật và nói rõ ràng hơn là hôn thú không có một chút giá trị gì về vấn đề chứng minh sự liên hệ gia đình chân thật.
Lãnh Sự Hoa Kỳ cần những dự kiện chứng minh sự liên lạc thường xuyên của đôi Vợ Chồng trước khi họ lập hôn thú. Trong những trường hợp hai người không có sự liên lạc trước đây và người công dân Hoa Kỳ về Việt Nam một lần và cũng trong lần ấy lập hôn thú với “người thừa hưởng,” sự kiện đó sẽ nêu lên sự thắc mắc cho Lãnh Sự Hoa Kỳ. Lãnh Sự Hoa Kỳ không thể nào tin được cuộc hôn nhân đó là chân thật vì họ không tin rằng sự gặp mặt trong thời gian ngắn hạn có thể đưa đến cuộc hôn nhân một cách nhanh chóng như vậy. Quý bạn đọc nên chú ý là bằng chứng phải là chứng từ chứ không thể trông cậy vào lời khai mà thôi, cho nên liên lạc bằng thư từ và điện thư (e-mail) là những bằng chứng tốt nhất. Nếu liên lạc bằng điện thoại thì phải có hóa đơn điện thoại để chứng minh những cuộc liên lạc đó. Dùng thẻ điện thoại để liên lạc mà không có hóa đơn điện thoại để chứng minh thì Lãnh Sự Hoa Kỳ sẽ không tin vào những bằng chứng đó.
Trong trường hợp Lãnh Sự Hoa Kỳ không tin sự liên hệ Vợ Chồng của hai người, Lãnh Sự Hoa Kỳ sẽ gửi trả lại hồ sơ bảo lãnh cho Sở Di Trú và kèm theo những tài liệu và lý do mà Lãnh Sự Hoa Kỳ không tin sự liên hệ Vợ Chồng là chân thật. Sở Di Trú sẽ dựa vào đó và thông báo cho “người bảo lãnh” rằng Sở Di Trú sẽ có ý định hủy bỏ sự chấp thuận đơn bảo lãnh và cho “người bảo lãnh” 30 ngày để nộp những bằng chứng cụ thể để bác lại ý định hủy bỏ sự chấp thuận đơn bảo lãnh đó. Vì lý do đó, nếu sau khi được Lãnh Sự Hoa Kỳ phỏng vấn và họ không chấp thuận cấp chiếu khán, đương đơn nên liên lạc với Lãnh Sự Hoa Kỳ để biết rõ ý định của họ. Nếu Lãnh Sự Hoa Kỳ cho biết rằng hồ sơ sẽ bị gửi trả lại cho Sở Di Trú, quí vị nên chuẩn bị thu thập tài liệu để sẵn sàng nộp cho Sở Di Trú để chống lại ý định hủy bỏ sự chấp thuận đơn bảo lãnh; vì khi nhận được thông báo ý định hủy bỏ sự chấp thuận, quý vị không thể thu thập những tài liệu một cách đầy đủ trong vòng 30 ngày.
Bản tin chiếu khán 
Theo yêu cầu của quý bạn đọc, sau đây là bản thông tin chiếu khán cho Tháng Tư, 2018.
Ưu tiên 1 – priority date là ngày 8 Tháng Tư, 2011, tức là ưu tiên được dành cho những người con trên 21 tuổi chưa có gia đình của công dân Hoa Kỳ.
Ưu tiên 2A – priority date là ngày 1 Tháng Năm, 2016, tức là ưu tiên được dành cho vợ, chồng, hoặc con độc thân dưới 21 tuổi của thường trú nhân.
Ưu tiên 2B – priority date là ngày 8 Tháng Tư, 2011, tức là ưu tiên được dành cho con độc thân trên 21 tuổi của thường trú nhân.
Ưu tiên 3 – priority date là ngày 8 Tháng Giêng, 2006, tức là ưu tiên được dành cho con đã có gia đình của công dân Hoa Kỳ.
Ưu tiên 4 – priority date là ngày 15 Tháng Chín, 2004, tức là ưu tiên được dành cho anh, chị hoặc em của công dân Hoa Kỳ.
Quý vị có thể tự theo dõi bản thông tin chiếu khán cho hằng tháng tại website của Tổ Hợp Luật Sư Nguyen & Luu, LLP tại: http://www.nguyenluu.com/vn/vnbulletin/2018-04%20luatditru_banchieukhan_dienthannhan.html
Mọi thắc mắc xin liên lạc: Luật Sư Darren Nguyễn Ngọc Chương hoặc Luật Sư Lưu Trọng Cẩm Thương của Tổ Hợp Luật Sư Nguyễn & Lưu, LLP địa chỉ số 1120 Roosevelt, Irvine, CA 92620. Website www.NguyenLuu.com. Điện thoại (949) 878-9888.

Thứ Hai, 2 tháng 4, 2018

Cảnh sát Mỹ gốc Việt bị cáo buộc rửa tiền cho tội phạm đánh bạc

Hai cảnh sát gốc Việt ở Houston, Texas đã từ chức sau cáo buộc rửa tiền cho một đường dây đánh bạc bất hợp pháp ở khu phố Tàu.

Cảnh sát Houston, Texas, Mỹ Huy Ly (trái) và Larry Nguyen. Ảnh: ABC. 
Cảnh sát Houston, Texas, Mỹ Huy Ly (trái) và Larry Nguyen. Ảnh: ABC
Cảnh sát điều tra cho biết Larry Nguyen và Huy Ly, hai sĩ quan làm việc lâu năm ở thành phố Houston, bang Texas, Mỹ, đã đứng tên mua một siêu xe Lamborghini, một chiếc Lexus và nhiều món đồ hàng hiệu khác nhằm hợp thức hóa nguồn gốc doanh thu từ hoạt động đánh bạc bất hợp pháp của một "chiếu bạc" ở khu phố Tàu, ABC ngày 29/3 đưa tin.
Larry Nguyen và Huy Ly là hai trong số 22 người bị khởi tố vì tội rửa tiền và dính líu tới tội phạm có tổ chức. Cùng với việc bắt giữ các nghi phạm, cảnh sát đã thu giữ hơn 2,3 triệu USD tiền mặt cùng với nhiều siêu xe hiệu Lamborghini, Porsche và Mercedes Benz.
Nguyen đã làm việc 16 năm trong ngành cảnh sát và vừa được phân về đơn vị cảnh sát giao thông. Trong khi đó, Ly có 10 năm kinh nghiệm và làm việc cho lực lượng cảnh sát tuần tra khu vực phía tây thành phố.
Cuộc điều tra đường dây đánh bạc ở khu phố Tàu nằm ngoại ô Houston kéo dài suốt một năm qua. "Hoạt động đánh bạc bất hợp pháp là ổ nuôi tội phạm", Kim Ogg, công tố viên trưởng cấp hạt, cho biết. "Cướp bóc, nổ súng, giết người và trấn lột là hệ quả của ngành công nghiệp đánh bạc".
An Hồng