Editor-in-Chief: Chủ Biên LS Trịnh Quốc Thiên- trinhquocthien@gmail.com Trụ sở: 1701 bis A-B-C-D-E-F... Pennsylvania Avenue, NW Washington, D.C. 20006, VPU-200. Giấy phép hành nghề luật sư LBHK: 20-2372174-47351-73981 Tài khoản Bảo Hiểm Loyld Hành Nghề Luật Sư tại Mỹ: AZP-425633 IOLTA Lawyer Trust Account#: fo350 fo268 fo091
Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012
Đề xuất luật của thiếu nữ Việt được QH Mỹ thông qua
Sau 4 năm kiên trì, đề xuất luật về an toàn xe buýt của thiếu nữ gốc Việt Le Yen Chi sẽ được Tổng thống Barack Obama ký duyệt vào tuần tới.
| Thiếu nữ gốc Việt Le Yen Chi. Ảnh: Khou11 |
Nhìn bề ngoài trông Le Yen Chi không có điểm gì giống với một người vận động hành lang, và có vẻ như cô cũng không muốn trở thành người như thế. Cô đến với chính trị một cách tình cờ, đúng hơn là sau một tai nạn. "Lý do khiến tôi quyết tâm theo đuổi là vì tôi không muốn cái chết của mẹ tôi trở nên vô ích", cô nói.
Mẹ của Le Yen Chi, bà Catherine Tuong So Lam, qua đời trong một
tai nạn xe buýt vào tháng 8/2008 ở Sherman, bang Texas. Vụ tai nạn cũng cướp đi
sinh mạng của 16 hành khách khác trên xe và khiến hàng chục người bị thương. Vụ
tai nạn xảy ra khi đang trên đường từ một nhà thờ ở Houston đến bang Misouri,
người lái xe bị mất tay lái khiến chiếc xe bị lật nhào và lao vào bên đường.
"Tôi chưa bao giờ đến Washington trước khi tai nạn kinh hoàng đó
xảy ra. Và một tháng sau khi mẹ mất, tôi quyết định sẽ đến thành phố này", đài
truyền hình KHOU-11 dẫn lời Yen Chi nói.
Cuộc đấu tranh đòi thông qua luật thắt dây an toàn trên xe buýt
của Yen Chi kéo dài suốt 4 năm. Trong quãng thời gian đó, cô phải đi tới
Washington tới 20 lần. Cách đây 2 năm, dự luật này được Hạ viện Mỹ thông qua,
nhưng rồi lại bị Thượng viện bỏ phiếu chống. Mãi cho đến ngày 29/6 vừa qua, luật
Motorcoach Safety Act của Yen Chi mới chính thức được lưỡng viện thông qua.
Sự kiên trì của Yen Chi cuối cũng đã được đền đáp. "Tôi cần phải làm tất cả những gì có thể, dù có mất bao lâu đi chăng nữa, để đảm bảo rằng điều tồi tệ đó sẽ không xảy đến với những gia đình khác nữa", Yen Chi tâm sự.
Theo luật mới, trong ba năm tới, xe buýt sẽ phải có thắt dây an toàn, mái chống bẹp, cửa kính chống vỡ và hệ thống kiểm soát áp lực của bánh xe. Những đặc điểm này từng được Bộ An toàn giao thông quốc gia đề xuất vào năm 1968, rất lâu trước khi Le Yen Chi chào đời.
Yen Chi cho biết đây là điều tuyệt vời nhất mà cô làm được từ trước đến nay, và là một bài học cho tất cả những ai đang hy vọng có thể tạo nên sự thay đổi.
Tổng thống Mỹ Obama sẽ ký duyệt dự luật này trong tuần tới.
Phan Tâm
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2012
Tin Capitol Hill - Hạ Viện Mỹ sẽ thông qua tu chính án cấm vận động cho chính phủ nước ngoài
Dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ Frank Wolf
Dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ Frank Wolf tin tưởng rằng một tu chính án hạn chế cựu giới chức chính phủ không được vận động hành lang cho một số nước ngoài sẽ sớm trở thành luật.Hôm thứ Sáu, ông Wolf nói với đài VOA rằng các quốc gia như Trung Quốc, Ả Rập Xê-út, Sudan, Iran, và nhiều nước khác, cần phải được nhắc nhở rằng những chính sách của chính phủ nước họ, hay những vi phạm nhân quyền trái phép, sẽ không được nhân dân Mỹ chấp nhận.
Ông nói rằng đã có những trường hợp các cựu thành viên Hạ Viện, các cựu trưởng cơ sở CIA và các cựu viên chức Hoa Kỳ khác đã vận động hành lang cho các quốc gia này sau khi họ rời nhiệm sở.
Một thí dụ điển hình để thấy tại sao lệnh cấm này cần thiết, ông Wolf đã nêu lên trường hợp cựu trưởng cơ sở tình báo tại Miến Điện, người đã rời khỏi cơ quan chính phủ nhiều năm trước và làm việc cho một xí nghiệp ở vùng thủ đô Hoa Kỳ có thân chủ là tập đoàn quân nhân cầm quyền tại Miến Điện. Tin tức báo chí cho biết, ông ta đã kiếm được khoảng 5.000 đô la một tháng khi thuyết phục các giới chức Hoa Kỳ chấp nhận một chính sách thân hữu hơn với chế độ đàn áp cũ của Miến Điện.
Ông Wolf nói rằng dự luật này sẽ ngăn ngừa những hoạt động như vậy và sẽ áp dụng cho các chính phủ có thành tích nhân quyền tệ hại, đặc biệt như Sudan.
Ông Wolf nói rằng, dự luật này sẽ áp dụng cho các quốc gia bị đặt trong danh sách quan tâm đặc biệt (CPC) của Bộ Ngoại Giao. Trung Quốc bị đặt trong danh sách này vì thành tích đàn áp nhân quyền và tự do tôn giáo.
Ông Wolf, một dân biểu thuộc Đảng Cộng Hòa, đại diện tiểu bang Virginia, nói rằng, Ả Rập Xê-út nằm trong danh sách này vì sách giáo khoa chính thức của họ đầy rẫy những thông điệp thù ghét chống lại các tôn giáo thiểu số khác trong nước như Do Thái Giáo và Cơ Đốc Giáo và hình thức Hồi Giáo cực đoan của họ được dạy tại một số đền thờ và các trường tôn giáo.
Ông Wolf nói thêm vào với các chính phủ nước ngoài, lệnh cấm này cũng có thể ảnh hưởng tới các doanh nghiệp do chính phủ nước ngoài bảo trợ.
Tu chính án của ông Wolf đã được Ủy ban Chuẩn y Ngân sách Hạ Viện chấp thuận và ông cho biết, chưa nghe thấy phản đối nào về việc tu chính án này sẽ được thông qua thành luật vào năm tới.
Hạ Viện Mỹ biểu quyết Bộ trưởng Tư pháp xem thường Quốc hội
Hạ Viện Hoa Kỳ biểu quyết là Bộ trưởng Tư pháp Eric Holder xem thường Quốc hội
Hạ Viện Hoa Kỳ hôm thứ Năm biểu quyết cáo buộc Bộ trưởng Tư pháp Eric Holder là miệt thị quốc hội vì không chịu trao cho Hạ Viện những hồ sơ về một âm mưu chuyển lậu súng bất thành giữa Hoa Kỳ và Mexico.Cuộc biểu quyết này nói chung là dựa theo phe đảng với 255 dân biểu ủng hộ và 67 phiếu phản đối.
Nhưng hầu hết các dân biểu thuộc Đảng Dân Chủ đã rời bỏ phòng họp, khước từ tham gia biểu quyết. Các dân biểu này nói cuộc biểu quyết chỉ là một mánh lới để lôi kéo sự chú ý của mọi người khỏi những vấn đề quan trọng hơn nhiều.
Tòa Bạch Ốc cũng gọi cuộc biểu quyết là một màn kịch chính trị và khẳng định ông Holder là một bộ trưởng tư pháp xuất sắc.
Một tuyên bố của Tòa Bạch Ốc nói Bộ Tư pháp đã chuyển giao 7.600 trang hồ sơ cho các nhà điều tra Hạ Viện và không có bằng chứng nào cho thấy ông Holder can dự vào âm mưu chuyển lậu súng này.
Nhiều dân biểu Đảng Cộng Hòa nói họ tin là Tòa Bạch Ốc giữ lại những thông tin quan trọng về vụ chuyển lậu súng và các giới chức cao cấp của Bộ Tư Pháp đã nói dối về những gì họ biết.
Ông Holder là bộ trưởng đương nhiệm đầu tiên bị cáo buộc là miệt thị quốc hội. Ông gọi cuộc biểu quyết là đáng tiếc, và bị hướng dẫn sai lạc. Ông nói vụ chuyển lậu súng đã khởi sự dưới thời chính phủ trước của Tổng thống George W. Bush và ông đã chấm dứt chuyện đó khi biết sự thật.
Kế hoạch bị thất bại được biết tới với tên “Fast and Furious,” qua đó, các nhân viên công lực liên bang đã cho phép đưa lậu súng vào Mexico với hy vọng số vũ khí này sẽ dẫn họ tới gặp trực tiếp những kẻ buôn lậu súng.
Nhưng nhân viên công lực Hoa Kỳ đã mất dấu tích các võ khí này khi chúng được đưa qua Mexico. Chẳng những thế, âm mưu này gặp tác dụng dội ngược khi hai trong số các khẩu súng vừa kể đã được sử dụng để giết chết một nhân viên bảo vệ biên giới Hoa Kỳ.
Tòa phúc thẩm Mỹ giữ nguyên án tù 10 năm của luật sư trong vụ án khủng bố
Bà Lynne Stewart
Một tòa phúc thẩm liên bang ở Mỹ đã giữ nguyên án tù 10 năm của một luật sư bị rút phép hành nghề từng giúp cho thân chủ là một phần tử khủng bố chuyển lời nhắn cho những người ủng hộ.Thẩm phán đoàn 3 người ở New York hôm thứ 5 cho biết luật sư Lynne Stewart vẫn không chịu hiểu tính chất nghiêm trọng của tội mà bà đã phạm.
Bà Stewart, 72 tuổi, thoạt đầu bị tuyên án 28 tháng tù vào năm 2006 và đã bày tỏ sự khinh mạn đối với tòa án khi tuyên bố với các nhà báo rằng bà có thể đi bằng đầu trong lúc thọ án.
Các công tố viên liên bang đã nộp đơn kháng án vì cho rằng bản án quá nhẹ và một tòa án đã tuyên án lại cho bà Stewart vào năm 2010.
Luật sư của bà nói rằng bà bị đau yếu và bản án nhiều năm này gây phương hại cho tự do ngôn luận.
Bà Stewart từng làm luật sư cho Sheik Omar Abdel-Rahman, giáo sĩ Hồi giáo người Ai Cập bị mù hiện thọ án tù chung thân vì tội hoạch định những vụ tấn công khủng bố ở thành phố New York.
Ngoại trưởng Mỹ ca ngợi các nhà hoạt động Nga
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton
Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton ca ngợi công việc của các nhà hoạt động nhân quyền và dân sự, bất chấp những trở ngại do chính quyền Nga đưa ra.Hôm thứ Sáu, bà Clinton đã gặp một số nhà hoạt động Nga tại tư gia của Tổng lãnh sự Mỹ ở St. Petersburg, thành phố lớn thứ nhì của Nga.
Bà nói người Nga chịu khó lao động và xứng đáng được có một chính quyền phục vụ lợi ích tốt nhất của họ và tôn trọng các quyền của họ.
Chính quyền Nga đã từng chỉ trích Hoa Kỳ và các nước Tây Âu hay khuấy động bất mãn tại Nga.
Quốc hội Nga đang định soạn bộ luật có nội dung xếp loại các tổ chức phi chính phủ nhận tài trợ của nước ngoài là “đặc vụ của nước ngoài.”
Bà Clinton nói bà thấu hiểu những khó khăn mà các nhà hoạt động Nga đang đối mặt.
Buổi họp với các nhà hoạt động Nga diễn ra trước khi bà gặp Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov để tìm thỏa thuận liên quan đến Syria.
Nhà thầu Mỹ nhận tội giúp Trung Quốc chế tạo trực thăng tấn công
Bộ Tư pháp truy tố công ty Pratt & Whitney Canada, công ty con ở Canada của United Technologies, về tội vi phạm Luật Kiểm soát Xuất khẩu Vũ khí qua việc bán thiết bị mà Trung Quốc dùng cho loại trực thăng Z-10.
United Technologies, cùng với Pratt & Whitney Canada và một công ty con khác ở Mỹ, đã đồng ý nộp phạt cho chính phủ Mỹ hơn 75 triệu đô la như một phần của thỏa thuận nhận tội.
Một phần của khoản tiền phạt này là cho tội khai man với nhân viên chính phủ Mỹ. Các nhà thầu này nói rằng họ tưởng là họ giúp cho Trung Quốc chế tạo máy bay dân dụng.
Hoa Kỳ cấm các công ty bán thiết bị quân sự cho Trung Quốc kể từ khi xảy ra vụ thảm sát những người biểu tình đòi dân chủ ở Quảng trường Thiên An Môn năm 1989.
Cái Chết Không Ngăn Cản Việc Di Dân Sang Hoa Kỳ
Tác giả : Luật sư Nguyễn Lê Thiên Trang
(Disclaimer: bài viết này chỉ cung cấp thông tin chung và không nhằm tư vấn cho một cá nhân nào. Mọi thắc mắc xin liên lạc luật sư Nguyễn Lê Thiên Trang tại (713)789-8010 hoặc email: Info@PhamNguyenLaw.com.)
Trong quá khứ, khi một người công dân Mỹ hoặc thường trú nhân bảo lãnh cho thân nhân chẳng may qua đời khi hồ sơ còn đang trong giai đoạn chờ đợi, những bộ đơn này thường coi như hủy bỏ và lý do nhân đạo là con đường duy nhất cầu mong được cứu xét. Tuy nhiên, từ ngày 28 tháng 10 năm 2009, dưới bộ luật Di trú section INA 204(l), những bộ hồ sơ bảo lãnh này vẫn được tiếp tục xem xét, và người được bảo lãnh vẫn có thể di dân sang Hoa Kỳ nếu đạt được những tiêu chuẩn mà bộ luật này đề ra.
Section 204(l) của bộ luật Di trú áp dụng trong những hồ sơ bảo lãnh thân nhân và con cái ăn theo, những hồ sơ di dân theo công việc làm (employment-based) T & U visa và những hồ sơ tị nạn chính trị. Dưới bộ luật mới này, những người được bảo lãnh và con cái ăn theo vẫn được cứu xét visa di dân và chấn chỉnh tình trạng di trú như thể người đứng đơn bảo lãnh chưa qua đời.
Riêng đối với người được bảo lãnh là phối ngẫu của công dân Mỹ, nếu người bảo lãnh qua đời, Section 204(l) không áp dụng nhưng hồ sơ sẽ tự động chuyển sang loại hồ sơ đăc biệt (I-360) vào thời điểm người bảo lãnh qua đời. Tương tự, người được bảo lãnh sang Mỹ dười dạng K-1 visa (fiancé) cưới người bảo lãnh trong vòng 90 ngày và người bảo lãnh qua đời, người K-1 vẫn được xin thẻ xanh như thể chồng/vợ của họ chưa qua đời.

Trong quá khứ, khi một người công dân Mỹ hoặc thường trú nhân bảo lãnh cho thân nhân chẳng may qua đời khi hồ sơ còn đang trong giai đoạn chờ đợi, những bộ đơn này thường coi như hủy bỏ và lý do nhân đạo là con đường duy nhất cầu mong được cứu xét. Tuy nhiên, từ ngày 28 tháng 10 năm 2009, dưới bộ luật Di trú section INA 204(l), những bộ hồ sơ bảo lãnh này vẫn được tiếp tục xem xét, và người được bảo lãnh vẫn có thể di dân sang Hoa Kỳ nếu đạt được những tiêu chuẩn mà bộ luật này đề ra.
Section 204(l) của bộ luật Di trú áp dụng trong những hồ sơ bảo lãnh thân nhân và con cái ăn theo, những hồ sơ di dân theo công việc làm (employment-based) T & U visa và những hồ sơ tị nạn chính trị. Dưới bộ luật mới này, những người được bảo lãnh và con cái ăn theo vẫn được cứu xét visa di dân và chấn chỉnh tình trạng di trú như thể người đứng đơn bảo lãnh chưa qua đời.
Riêng đối với người được bảo lãnh là phối ngẫu của công dân Mỹ, nếu người bảo lãnh qua đời, Section 204(l) không áp dụng nhưng hồ sơ sẽ tự động chuyển sang loại hồ sơ đăc biệt (I-360) vào thời điểm người bảo lãnh qua đời. Tương tự, người được bảo lãnh sang Mỹ dười dạng K-1 visa (fiancé) cưới người bảo lãnh trong vòng 90 ngày và người bảo lãnh qua đời, người K-1 vẫn được xin thẻ xanh như thể chồng/vợ của họ chưa qua đời.
Luật sư Nguyễn Lê Thiên Trang
Tuy nhiên, dưới Section 204(l) INA, những người sau đây sẽ tiếp tục xét hồ sơ di dân mặc dù người bảo lãnh đã qua đời trong thời gian xét đơn:
- vợ/chồng và con cái của một thường trú nhân
- con dưới 21 tuổi của một công dân Mỹ
- con trên 21 tuổi chưa lập gia đình của một thường trú nhân
- con của một công dân Mỹ và cháu ngoại/nội
- Ba Mẹ của một công dân Mỹ
- Anh chị em của một công dân Mỹ và con em ăn theo
- Người ăn theo trong hồ sơ di dân theo diện việc làm (nếu người được bảo lãnh qua đời)
- Vợ/chồng và con cái của người tị nạn chính trị (nếu người được bảo lãnh qua đời)
- Người ăn theo dưới tình trạng "T" hoặc "U" visa không di dân.
Muốn được hồ sơ được tiếp tục cứu xét, người được bảo lãnh phải chứng minh được rằng họ đang sống tại Mỹ vào thời điểm người bảo lãnh qua đời; và họ tiếp tục sống ở Mỹ cho đến ngày được xét đơn. Section 204(l) không yêu cầu những người được bảo lãnh phải ở Mỹ hợp lệ (lawfully). Chẳng hạn như một người sang du lịch và du học ở Mỹ quá hạn (bất hợp pháp) vẫn có thể tiếp tục ở lại Mỹ chờ xét đơn khi người bảo lãnh đã qua đời. Hơn nữa, trong những hồ sơ bảo lãnh mà có nhiều người ăn theo, chỉ cần một người được bảo lãnh đang sống tại Mỹ thì cũng hội đủ điều kiện cho những người còn lại.
Một điều quan trong cần chú ý là, mặc dù những người được bảo lãnh và con cái ăn theo vẫn được cứu xét visa di dân khi người đứng đơn bảo lãnh đã qua đời, quý vị vẫn phải đạt những điều kiện khác, chẳng hạn như Affidavit of Support (bảo trợ tài chánh). Dĩ nhiên, những người được bảo lãnh phải tìm người "bảo lãnh thế" ("substitute sponsor") để giúp mình tiếp tục hồ sơ. Người "bảo lãnh thế" có thể là vợ/chồng, ba mẹ, ba mẹ chồng/vợ, con, con rể, con dâu, chị dâu, anh rể, ông bà ngoại/nội, cháu ngoại/nội, v.v.
Trong những trường hợp người được bảo lãnh còn sống ở Việt Nam (hoặc nước ngoài) khi người đứng đơn bảo lãnh qua đời vẫn có thể trình đơn xin cứu xét theo lý do nhân đạo (humanitarian reinstatement) nếu đơn xin bảo lãnh được chấp thuận (approved) trước khi người đứng đơn bảo lãnh đã qua đời.
Trước khi section INA 204(l) được ban hành, thủ tục cứu xét với lý do nhân đạo có thể kéo dài hàng năm, có khi không nhận được tin tức gì từ USCIS. Ngày nay với section INA 204(l), người được bảo lãnh đã có thêm hy vọng được di dân sang Hoa Kỳ dẫu người thân bảo lãnh mình có thể đã/ sẽ qua đời trong tương lai. Dĩ nhiên, người được bảo lãnh có thể xin cứu xét theo hai hình thức: (1) lý do nhân đạo và (2) nếu hội đủ diều kiện dưới section INA 204(l). Cơ qua Di trú và nhập tịch (USCIS) có thể xét cả hai yêu cầu cùng một lúc. Nếu bị từ chối dưới lý do nhân đạo, người được bảo lãnh có thể xin cứu xét dưới section INA 204(l) nếu đạt được những tiêu chuẩn mà bộ luật này đề ra.
- vợ/chồng và con cái của một thường trú nhân
- con dưới 21 tuổi của một công dân Mỹ
- con trên 21 tuổi chưa lập gia đình của một thường trú nhân
- con của một công dân Mỹ và cháu ngoại/nội
- Ba Mẹ của một công dân Mỹ
- Anh chị em của một công dân Mỹ và con em ăn theo
- Người ăn theo trong hồ sơ di dân theo diện việc làm (nếu người được bảo lãnh qua đời)
- Vợ/chồng và con cái của người tị nạn chính trị (nếu người được bảo lãnh qua đời)
- Người ăn theo dưới tình trạng "T" hoặc "U" visa không di dân.
Muốn được hồ sơ được tiếp tục cứu xét, người được bảo lãnh phải chứng minh được rằng họ đang sống tại Mỹ vào thời điểm người bảo lãnh qua đời; và họ tiếp tục sống ở Mỹ cho đến ngày được xét đơn. Section 204(l) không yêu cầu những người được bảo lãnh phải ở Mỹ hợp lệ (lawfully). Chẳng hạn như một người sang du lịch và du học ở Mỹ quá hạn (bất hợp pháp) vẫn có thể tiếp tục ở lại Mỹ chờ xét đơn khi người bảo lãnh đã qua đời. Hơn nữa, trong những hồ sơ bảo lãnh mà có nhiều người ăn theo, chỉ cần một người được bảo lãnh đang sống tại Mỹ thì cũng hội đủ điều kiện cho những người còn lại.
Một điều quan trong cần chú ý là, mặc dù những người được bảo lãnh và con cái ăn theo vẫn được cứu xét visa di dân khi người đứng đơn bảo lãnh đã qua đời, quý vị vẫn phải đạt những điều kiện khác, chẳng hạn như Affidavit of Support (bảo trợ tài chánh). Dĩ nhiên, những người được bảo lãnh phải tìm người "bảo lãnh thế" ("substitute sponsor") để giúp mình tiếp tục hồ sơ. Người "bảo lãnh thế" có thể là vợ/chồng, ba mẹ, ba mẹ chồng/vợ, con, con rể, con dâu, chị dâu, anh rể, ông bà ngoại/nội, cháu ngoại/nội, v.v.
Trong những trường hợp người được bảo lãnh còn sống ở Việt Nam (hoặc nước ngoài) khi người đứng đơn bảo lãnh qua đời vẫn có thể trình đơn xin cứu xét theo lý do nhân đạo (humanitarian reinstatement) nếu đơn xin bảo lãnh được chấp thuận (approved) trước khi người đứng đơn bảo lãnh đã qua đời.
Trước khi section INA 204(l) được ban hành, thủ tục cứu xét với lý do nhân đạo có thể kéo dài hàng năm, có khi không nhận được tin tức gì từ USCIS. Ngày nay với section INA 204(l), người được bảo lãnh đã có thêm hy vọng được di dân sang Hoa Kỳ dẫu người thân bảo lãnh mình có thể đã/ sẽ qua đời trong tương lai. Dĩ nhiên, người được bảo lãnh có thể xin cứu xét theo hai hình thức: (1) lý do nhân đạo và (2) nếu hội đủ diều kiện dưới section INA 204(l). Cơ qua Di trú và nhập tịch (USCIS) có thể xét cả hai yêu cầu cùng một lúc. Nếu bị từ chối dưới lý do nhân đạo, người được bảo lãnh có thể xin cứu xét dưới section INA 204(l) nếu đạt được những tiêu chuẩn mà bộ luật này đề ra.
Thứ Ba, 3 tháng 7, 2012
Tứ đại quân sư của tổng thống Obama
Từ cuộc gặp với 4 vị tiền nhiệm tại White House (Nhà Trắng) trước khi nhậm chức, sau 4 năm, ông Obama có quan hệ tốt với các cựu tổng thống và được họ "quân sư" nhiều điều để điều hành nước Mỹ. Ngày 7/1/2009, nửa tháng trước lễ nhậm chức, Tổng thống đắc cử của Mỹ, Barack Obama, đã có một dịp may hiếm hoi khi cùng lúc được diện kiến 4 vị tiền nhiệm tại Phòng Bầu dục . Họ tập hợp lại để chuẩn bị làm "quân sư" hậu trường cho vị tân tổng thống sắp đăng quang. Obama đã xây dựng mối quan hệ với cả 4 vị ấy như thế nào và mỗi người đã dành cho ông những lời khuyên, những sự hỗ trợ gì?
| Bức ảnh chụp 5 đời Tổng thống Mỹ tại buổi họp mặt đặc biệt ở Phòng Bầu dục ngày 7/1/2009. Từ trái sang: Bush-cha, Obama, Bush-con, Clinton, Carter. Ảnh: Time |
Khi không còn nắm chức vụ nữa, các cựu tổng thống Mỹ đã tìm cách
hàn gắn rạn nứt và xóa bỏ ranh giới đảng phái. Đối với họ chính trị không còn là
điều quan trọng, và họ sẵn sàng ra tay giúp đỡ vị tổng thống đương nhiệm trong
bất cứ chuyện gì, không cần biết vị tổng thống đương nhiệm thuộc đảng nào. Chẳng
hạn như cựu Tổng thống Gerald R. Ford từng giúp ông Bill Clinton vượt qua cuộc
luận tội tại Quốc hội do vụ bê bối Monica Lewinsky năm 1998.
Ngay khi có tin chiến thắng của Obama, tất cả 4 vị tiền nhiệm đã
đồng loạt gọi điện chúc mừng, đưa ra những lời khích lệ, nhắn nhủ và những lời
khuyên. Ông Obama nảy ra một sáng kiến muốn mời tất cả các thành viên Câu lạc bộ
Tổng thống cùng họp mặt. Vì thế, ông đã nhờ cựu Tổng thống Bush (con) đứng ra tổ
chức buổi tiệc đặc biệt đó, mời tất cả các vị cựu tổng thống còn sống đến dự vào
ngày 7/1/2009.
Có một trục trặc nhỏ khi các nhân viên của Tổng thống Bush (con)
chuẩn bị cho buổi họp mặt là việc phải mời cựu Tổng thống Jimmy Carter - người
mà bản thân ông Bush không hề thích vì luôn luôn chê bai, phê phán tất cả những
việc làm của ông trong suốt 8 năm. Tuy nhiên, để chiều lòng Obama, ông Bush đành
phải gác lại hiềm khích riêng tư để thực hiện điều đặc biệt nhất.
Thư mời được gửi đi, tất cả cùng có mặt: 5 vị tổng thống của cả
ba thời, quá khứ - hiện tại - tương lai, tại Phòng Bầu dục Nhà Trắng. Họ nói
chuyện với nhau suốt một tiếng đồng hồ, chủ đề là những chuyện liên quan đến
cách quản lý nhân viên trong Nhà Trắng, điều kiện sinh hoạt, ăn ở, cho con cái
học hành và quan trọng hơn cả là việc bảo đảm an ninh cho cá nhân và gia đình
tổng thống.
Tất cả những chuyện như thế được 4 vị "quân sư" truyền đạt cho
Obama một cách khéo léo để ngài tân Tổng thống không cảm thấy mình bị nhồi nhét,
giáo huấn.
George W. Bush: Phần thưởng là… không chỉ trích
| Ông Obama và George W. Bush. Ảnh: Time |
Khác với những vị tiền nhiệm khác, Bush chẳng có "bí kíp" gì cụ
thể để truyền đạt cho Obama, mà chỉ là những lời khuyên nhủ mang tính chất "giáo
huấn" của một nhà tiên tri.
Đó là năm 2005, Obama có dịp đến thăm Nhà Trắng vào chiều hôm
trước khi làm lễ tuyên thệ nhậm chức Thượng nghị sĩ, và chính Bush đã đưa ra
những lời khuyên nhủ đầu tiên: "Ông có một tương lai tươi sáng, rất tươi sáng.
Nhưng tôi là người đã ngồi vào vị trí này được một thời gian rồi, vậy để tôi nói
cho ông biết, nó có thể vất vả lắm đấy". Bush cảnh báo: "Khi ngôi sao của ông
đang lên nhanh, người ta sẽ bám theo ông từ mọi phía. Vì thế hãy cẩn thận".
Đúng như vậy, 4 năm trước khi Obama chính thức ngồi vào chiếc
ghế quyền lực cao nhất nước Mỹ, thậm chí bản thân ông còn chưa biết được liệu
mình có đi đến được cái đích vinh quang đó hay không, vậy mà Bush đã đưa ra
những lời nói như thể ông nhìn thấy trước một Tổng thống tương lai - người sẽ kế
nhiệm mình. Và Obama đã bước vào Nhà Trắng ở độ tuổi trẻ nhất kể từ thời John F.
Kennedy và ít kinh nghiệm chính trường nhất kể từ thời Eisenhower.
Obama không có được cái "vía" áp đảo thần hồn người khác, nhưng
bù lại, ông đại diện cho sự đổi mới, chịu khó học hỏi tất cả những cái hay và cả
những sơ suất của người đi trước.
Từ khi bàn giao quyền hành lại cho Obama, ông Bush bỗng mất hút
trên chính trường, nhưng không phải ông lui về ở ẩn đâu đó, không quan tâm đến
chính trị nữa. Dù rất ít liên lạc, nhưng ông vẫn theo dõi từng bước đi hàng ngày
của Obama, không bỏ sót một sự kiện nào. Chỉ có điều, ông chỉ "xem" mà không
"nói".
"Ông ấy đáng nhận được sự im lặng của tôi. Tôi không muốn phí
thì giờ chỉ trích ông ấy. Tôi nghĩ đã đến lúc người tiền nhiệm nên vui vẻ lui
vào hậu trường, nhường chỗ cho người đương nhiệm thử tài xử lý các vấn đề của
thế giới" , ông Bush nói với tạp chí Time.
Cựu tổng thống Bush có cách ủng hộ Tổng thống Obama hoàn toàn
tích cực, và là một trong những thành viên đảng Cộng hòa ít chỉ trích Obama
nhất.
George W.H. Bush: Như một người cha đáng kính
Ít tiếp xúc với George W. Bush (Bush con), nhưng Obama đối với
Bush cha lại khác. Trong chiến dịch tranh cử năm 2008, Obama đã không tiếc lời
khen ngợi Bush (cha). Và sau khi đã nhậm chức, Bush (cha) là người đầu tiên
Obama đến thăm tại trang trại riêng ở bang Texas vào đầu năm 2009.
Tháng 10/2009, Obama lại đến thư viện của Bush (cha) đặt bên
trong khuôn viên Đại học Texas A&M để đọc bài phát biểu ca ngợi công lao
phục vụ nước Mỹ của ông.
"Ông George W.H.Bush không chỉ là một tổng thống, người tôn vinh
đạo đức công vụ từ rất lâu, ông ấy còn là một công dân mang sẵn trong mình đạo
đức phục vụ đó. Ông ấy có thể dễ dàng chọn lựa cho mình cuộc sống tiện nghi và
hưởng thụ đặc quyền, nhưng thay vì thế, ông ấy luôn luôn tìm kiếm cơ hội để phục
vụ", Obama phát biểu.
Đối với Obama, việc ca ngợi một trong số ít nhân vật được nhiều
người kính trọng là điều rất nên làm, vì nó rất có ích về mặt chính trị. Và
Obama cũng không bỏ lỡ cơ hội để được đối đãi ân cần với Bush (cha) khi ông này
có dịp đến Washington. Đó là vào đầu năm 2010, khi Bush (cha) và con trai là Jeb
Bush - cựu Thống đốc bang Florida đến Washington dự một lễ hội.
Khi Obama nghe tin Bush và con trai đăng ký nghỉ qua đêm tại
ngôi nhà Câu lạc bộ ở số 716 khu Jackson Place, ông đã mời cha con nhà Bush đến
dùng cà phê, và sáng sớm hôm sau, khi tuyết còn bay trắng xóa ven đường, chiếc
Limousine sang trọng chở cha con Bush đã tiến đến khu vực cánh tây Nhà Trắng.
Vài phút sau, Bush và Obama đã cùng nhau vừa nhâm nhi ly cà phê buổi sáng vừa kể
chuyện "đời xưa" ở Phòng Bầu dục. Vài ngày sau, Obama gửi cho Bush cha tấm ảnh
ghi lại buổi uống cà phê hôm đó.
Cách đối xử của Obama dành cho Bush cha quả nhiên đã thuyết phục
được cả gia đình nhà Bush, và tất cả đều thừa nhận với bạn bè, thân hữu rằng họ
quý trọng cách đối xử đó của Obama.
Jimmy Carter - Chuyên gia gỡ rối
Vào cái ngày ông Obama nhận được quyết định đề cử đại diện đảng
Dân chủ ra tranh cử với ứng cử viên đảng Cộng hòa, một sự kiện khác cũng đánh
dấu một cột mốc nho nhỏ: ông Jimmy Carter trở thành cựu tổng thống sống lâu nhất
trong lịch sử nước Mỹ, với 31 năm, 7 tháng, 19 ngày, vượt qua kỷ lục cũ của ông
Herbert Hoover (qua đời năm 1964).
Ông Jimmy Carter chỉ giữ chức tổng thống trong một nhiệm kỳ,
thất bại khi tái tranh cử vào năm 1980, lúc ông mới 56 tuổi. Phải hai năm sau
thất bại đó, J.Carter mới bắt đầu hoạt động trở lại trong vai trò một "chuyên
gia gỡ rối" toàn cầu.
Ông bắt đầu những chuyến công tác nước ngoài thường xuyên, thực
hiện các công việc như giám sát bầu cử, chống ô nhiễm sông ngòi, chống các dịch
bệnh, xóa mù chữ, đàm phán với các lãnh chúa... Với tất cả các công việc đó,
Carter được nhận Giải Nobel Hòa bình năm 2002. Ngay cả bản thân ông J.Carter
cũng phải thừa nhận mình làm cựu tổng thống hay hơn khi còn đương nhiệm!
Hoạt bát, quyết đoán, nghiêm trang, cộng với các mối quan hệ
rộng rãi và khả năng "nói chuyện" được với tất cả các chế độ "thù địch" của Mỹ
và phương Tây khiến cho Carter trở thành nhân tố không thể thiếu đối với tất cả
các tổng thống sau ông. Kể từ Bush (cha), Clinton rồi đến Bush (con) đều biệt
phái Carter đi thực hiện những nhiệm vụ nhạy cảm nhất.
Nhưng ông cũng là một đồng minh phức tạp ngay cả với các tổng
thống cùng đảng Dân chủ. Carter có xu hướng hay nói chuyện với báo chí trước khi
nhiệm vụ hoàn thành và đôi khi ông chống lại cả những yêu cầu cấp bách của tổng
thống.
Thế nhưng khi thực hiện nhiệm vụ cho Obama, tình hình bỗng đổi
khác. Tháng 8/2010, Carter thực hiện chuyến đi đến CHDCND Triều Tiên để tìm cách
giải thoát cho một công dân Mỹ tên là Aijalon Mahli Gomes bị bắt 7 tháng trước
đó vì tội xâm nhập trái phép.
Chuyến đi trước đó một năm của Clinton đến Bình Nhưỡng được báo
chí, truyền hình đưa tin rùm beng, nhưng chuyến đi của ông Carter lại diễn ra
trong âm thầm, lặng lẽ cho đến khi kết thúc. Hóa ra, điều đó đã có chủ ý từ
trước. Trước khi ông lên đường làm nhiệm vụ, các trợ lý của Tổng thống Obama đã
buộc ông ký vào bản thỏa thuận gồm 12 điểm, trong đó có cam kết "không tiết lộ
với báo chí" về nhiệm vụ của mình. Rồi Carter đến Bình Nhưỡng và đưa Aijalon
Mahli Gomes trở về. Kết thúc nhiệm vụ, ông không hé môi lấy nửa lời.
"Huấn luyện viên danh dự" Bill Clinton
| Obama và ông Clinton. Ảnh: Time |
Bill Clinton là một trường hợp khá đặc biệt, vì phải trải qua
một bài kiểm tra "thử lòng trung thành" trước khi được Obama chấp nhận cho làm
"quân sư". Nhưng cái cách kiểm tra của Obama đối với Clinton mới thật là đặc
biệt.
Obama chọn bà Hillary Clinton làm Bộ trưởng Ngoại giao, và theo
quy định của luật pháp thì buộc lòng ông Clinton phải công khai danh tính của
những người đã từng quyên góp ủng hộ tổ chức từ thiện của ông, những bài phát
biểu của ông phải thông qua các quan chức khác nhau, và thôi yêu cầu các quốc
gia đóng góp cho các quỹ từ thiện của ông.
Với cách kiểm tra này, người khác có thể sẽ nghĩ lại việc có nên
chấp nhận đề nghị đó hay không, nhưng Clinton thì chấp nhận. "Tôi sẽ làm bất cứ
điều gì họ yêu cầu. Giờ đến lượt Hillary rồi", Clinton nói.
Điều mỉa mai ở chỗ, bộ máy nhân sự Nhà Trắng của Obama lại chứa
đầy những con người của thời Clinton, có người đã từng giữ vị trí đó đến 12 năm.
Trong khi ông Obama luôn chê các thành tựu của ông Clinton là "nhỏ nhặt", là
"hình thức", thiếu chiều sâu, và cho rằng các kế hoạch, chương trình của mình
lớn lao hơn nhiều.
Những "kế hoạch lớn" của Obama là gì? Đó là một chiến thắng áp
đảo trong bầu cử, việc thông qua gói kích thích kinh tế khổng lồ và được Quốc
hội thông qua dự luật y tế. Thế nhưng sau hơn ba năm ngồi trong Phòng Bầu dục,
các "kế hoạch lớn" ấy đã lần lượt được Obama gọt cho nhỏ dần, Obama bắt đầu biết
"thỏa thuận" và tìm kiếm thỏa hiệp để đạt mục tiêu đề ra.
Obama cũng bắt đầu đối mặt với khoảng cách quá lớn giữa lời hứa
và thực hành. Hồi còn tham gia tranh cử ông Obama không cần quan tâm đến cựu
tổng thống Clinton, nhưng ba năm sau, thật khó có thể phân biệt sự khác nhau
giữa Clinton và Obama.
Gần đây, Clinton còn trở thành một "huấn luyện viên danh dự" cho
Obama, xuất hiện trong đoạn phim video dài 17 phút để giúp Obama vận động tranh
cử và công bố kế hoạch tham gia vận động gây quỹ tranh cử giúp Obama.
Trong một lần trả lời báo chí, ông Clinton nói rằng: "Tổng thống
và tôi không nói chuyện về chính trị khi cùng nhau chơi golf. Cả hai chúng tôi
đều mệt mỏi… Khi Tổng thống triệu tập, tôi đến ngay và chúng tôi chơi golf". Đó
cũng là một nhiệm vụ đối với một thành viên Câu lạc bộ Tổng thống.
Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012
Một lá phiếu cứu Obamacare - Ngô Nhân Dụng
|
Người Mỹ chờ đợi phán quyết của Tối Cao Pháp Viện về Luật Cải Tổ Y Tế của Tổng Thống Barack Obama cũng hồi hộp không khác gì người coi trận chung kết giải Euro 12. Hồi hộp tới phút chót; năm phút chót. Theo tin trong giới cá độ (InTrade) thì có 70% người ta tin là các thẩm phán sẽ bác bỏ đạo luật vì nó vi hiến. Ðơn thưa kiện của 26 tiểu bang nói rằng đạo luật Obama bắt buộc mọi người dân Mỹ phải mua bảo hiểm y tế (nếu không sẽ bị phạt tiền) là vi hiến. Phía chính quyền biện hộ rằng điều này nằm trong quyền của Quốc Hội dựa theo Ðiều khoản Thương mại trong hiến pháp Mỹ; nó cho phép Quốc Hội liên bang làm luật điều hành việc thương mại liên tiểu bang. Trong phần đầu bản văn dài 59 trang được công bố Chủ Tịch John Roberts đã nêu ý kiến nói rằng việc bắt buộc trên “không thể coi là phù hợp với Ðiều khoản Thương mại”. Những người chống đạo luật cười hân hoan. Phải năm phút sau Thẩm Phán Roberts mới nêu ra ý kiến khác, nói rằng Quốc Hội có quyền đánh thuế những người không mua bảo hiểm y tế; mà thứ tiền mà trong đạo luật gọi là tiền phạt chính là một thứ thuế, nằm trong thẩm quyền của Quốc Hội! Những người ủng hộ đạo luật lúc đó mới bật lên mừng rỡ! Có lẽ trong năm phút mong manh đó, các đài CNN và Fox News đã cố giành cái vinh dự loan tin sớm nhất. Họ cho tin lên đài: “Tối Cao Pháp Viện bác bỏ luật bắt cá nhân mua bảo hiểm y tế vì vi hiến!” Từ hai năm nay cả bên, phe chống lẫn phe bênh đạo luật, không ai dùng đến lý luận về thuế má cả. Hồi Tháng Ba, mục Bình Luận này đã đặt câu hỏi tại sao hai năm trước Tổng Thống Obama không mô tả việc đóng tiền phạt này là một thứ thuế, để tránh cho đạo luật khỏi bị kiện là vi hiến. Không ngờ chính Thẩm Phán Roberts đã dùng lối giải thích này để giữ lại đạo luật. Những người theo khuynh hướng bảo thủ ở Mỹ thường không muốn cho chính quyền liên bang nới rộng thêm quyền hành, lấn áp các tiểu bang hoặc xâm phạm vào quyền quyết định của các cá nhân. Bốn vị phẩm phán bảo thủ (Kennedy, Scalia, Thomas và Alito), do các vị tổng thống Cộng Hòa đề cử, đều nói Ðiều khoản Thương mại không cho phép Quốc Hội liên bang nhiều quyền như trong đạo luật đạo luật Obamacare. Bốn vị có khuynh hướng cấp tiến (Ginsburg, Sonia Sotomayor, Stephen G. Breyer và Elena Kagan) nghĩ ngược lại. Cả hai bên đều dựa trên Ðiều khoản Thương mại; đưa ra những bản ý kiến riêng bổ túc cho phán quyết. Chánh Thẩm John Roberts đồng ý là Ðiều khoản Thương mại không cho phép Quốc Hội bắt dân mua bảo hiểm. Ông đã bỏ lá phiếu quyết định giữ đạo luật, nhưng dùng lý luận dựa trên quyền đánh thuế của Quốc Hội Mỹ. Ông John Roberts được cựu Tổng Thống Georges W. Bush (Cộng Hòa) đề cử làm chánh thẩm Tối Cao Pháp Viện. Ông đã cứu một công trình lập pháp quan trọng nhất của đảng Dân Chủ trong vòng nửa thế kỷ nay; trong lúc toàn thể đảng Cộng Hòa chống lại đạo luật đó. Bài học thứ nhất là khi các vị thẩm phán có vai trò độc lập thì quyền của họ rất lớn. Các thẩm phán cấp liên bang ở Mỹ đều được bổ nhiệm suốt đời (các thẩm phán cấp dưới thì do dân bỏ phiếu định kỳ). Ðó là một cách bảo vệ tính độc lập của các thẩm phán; khiến họ không phải chiều theo ý kiến của đảng phái chính trị. Tính độc lập của các thẩm phán đã bị nhiều người Mỹ nghi ngờ, vì khi các ông tổng thống đề cử ai thì cũng chọn những người cùng quan điểm với mình về các nguyên tắc pháp luật. Năm 2000, phán quyết 5-4 của Tối Cao Pháp Viện Mỹ chỉ kết luận là cuộc kiểm phiếu ở Florida là hợp pháp, có thể kết thúc. Nhưng lá phiếu thứ 5 trong phán quyết đó đã đưa tới hậu quả, là Tổng Thống Georges W. Bush đắc cử. Lá phiếu thứ 5 của Chánh Thẩm Roberts vừa rồi khiến người Mỹ thấy rõ tính độc lập của quyền tư pháp. Trước đây, các đơn kiện đạo luật Obamacare ở tòa án cấp dưới cũng đưa tới những kết quả bất ngờ. Ở cấp tòa địa hạt, các vị thẩm phán gốc Dân Chủ thường phán là đạo luật chỉ áp dụng Ðiều khoản Thương mại; trong khi các thẩm phán gốc Cộng Hòa thì thấy đạo luật vượt quá quyền hạn của điều khoản đó. Khi lên đến cấp tòa phá án, thì ngược lại, chính vị thẩm phán được ông tổng thống đảng Dân Chủ đề cử lại bác bỏ đạo luật này, còn một vị thẩm phán Cộng Hòa thì lại phán là nó đúng luật. Cho nên có thể rút ra một bài học khác, là việc giải thích luật pháp và hiến pháp không giản dị, rất khó đoán. Trước khi tòa án tối cao xét xử, nhiều luật gia đoán rằng Thẩm Phán Kennedy sẽ ủng hộ Obamacare, vì trong quá khứ ông đã nhiều lần bỏ phiếu cho chính quyền liên bang thêm quyền hành dựa theo Ðiều khoản Thương mại. Ông Kennedy lại là người viết bản ý kiến dị biệt của các thẩm phán không đồng ý với phán quyết, với những lời lẽ rất cứng rắn và sắc bén. Nhưng Chánh Thẩm Roberts đưa ra lý luận sắc bén nhất về vấn đề áp dụng Ðiều khoản Thương mại. Theo ông hiến pháp cho phép Quốc Hội điều tiết các hoạt động mua bán liên bang, nhưng không có nghĩa là họ cũng có quyền trên những người không mua gì cả. “Nhân danh Ðiều khoản Thương mại để giữ lại đạo luật Y tế này tức là cho Quốc Hội quyền viết luật trên những gì người dân không làm. Các nhà Lập hiến (nước Mỹ vào thế kỷ 18) biết phân biệt giữa hoạt động và không hoạt động gì cả. Họ cho Quốc Hội quyền quy định về hoạt động thương mại, chứ không cho quyền bắt người dân phải dự vào các hoạt động thương mại.” Năm 2005, khi điều trần trước Thượng Viện Mỹ để được phê chuẩn làm Chánh Án Tối Cao Pháp Viện, ông Roberts đã ví: “Nhà thẩm phán cũng giống các trọng tài. Trọng tài không làm ra các luật giao đấu, họ chỉ áp dụng. Vai trò của một trọng tài, cũng như một thẩm phán là bảo đảm mọi người giao đấu theo đúng luật; một vai trò rất giới hạn. Không ai đến sân banh để xem ông trọng tài cả.” Nhưng trong trận đá bóng Luật Cải Tổ Y Tế vừa qua, trọng tài John Roberts đã biểu diễn rất ngoạn mục. Một mặt, ông bác bỏ ý kiến của chính quyền Obama, nói đạo luật theo đúng Ðiều khoản Thương mại. Một mặt ông giữ nguyên đạo luật đó, dựa trên một lý luận mà chính quyền không nghĩ đến để dùng khi tự vệ: Quyền đánh thuế. Cuối cùng, có thể nói ông Roberts đã đá trái banh Cải tổ Y tế sang một sân chơi khác, cho các nhà chính trị hai đảng đấu với nhau trong năm tháng tới, bằng cuộc vận động tranh cử. Ứng cử viên Mitt Romney đã kêu gọi những người chống đạo luật hãy bầu cho ông làm tổng thống, ông hứa sẽ xin cho Quốc Hội bãi bỏ đạo luật ngay khi nhậm chức. Ðảng Cộng Hòa có thể dùng vấn đề này như một đề tài tranh cử tổng thống và Quốc Hội. Một cuộc nghiên cứu dư luận gần đây cho thấy chỉ có 24% dân Mỹ nghĩ là Tối Cao Pháp Viện nên giữ lại đạo luật; 27% nghĩ là nên xóa bỏ điều khoản bắt buộc mua bảo hiểm; và 41% cho là nên xóa tất cả đi. Sau khi Tòa Tối Cao công bố phán quyết, trong một giờ đảng Cộng Hòa đã nhận được 200,000 đô la tiền ủng hộ tranh cử. Trong vòng 24 giờ, Thống Ðốc Romney đã được 43,000 người ủng hộ qua Internet đóng góp cho ông 4.3 triệu đô la để giành lấy ngôi vị tổng thống! Nhưng ông Romney cũng báo trước những người ủng hộ ông là không nên dồn hết sức vào việc tấn công đạo luật Cải tổ Y tế. Trong dư luận cử tri Mỹ, khi hỏi vấn đề nào là mối quan tâm lớn nhất, chỉ có 5% nói về đạo luật Cải tổ Y tế. Còn 50% các cử tri coi những vấn đề kinh tế, như công việc làm mới là quan trọng nhất. Lá phiếu của Chánh Thẩm John Roberts sẽ thay đổi đời sống của hàng chục triệu người dân Mỹ, hoặc nhiều hơn. Có tờ báo kể câu chuyện anh Eric Richter ở Ohio. Hai vợ chồng anh đi làm, lợi tức góp lại được 36,000 đô la một năm. Lợi tức đó khá cao, anh không được hưởng Medicaid; nhưng mua bảo hiểm y tế thì tốn kém nên anh quyết định không mua vì ở tuổi 39 không mấy khi bệnh tật. Tháng Tư vừa qua bác sĩ phòng cấp cứu cho biết anh phải mổ một cái bứu nguy hiểm. Vợ anh đi tìm mua bảo hiểm, không nơi nào bán vì anh đã có bệnh rồi. Bà vợ phải quyết định bỏ việc làm, để lợi tức xuống thấp, đủ điều kiện được hưởng Medicaid. Phán quyết của Tối Cao Pháp Viện cho tiếp tục thi hành luật Obamacare. Ðiều khoản “Bắt buộc bảo hiểm” sẽ được áp dụng vào năm 2014. Sẽ có thêm trên 30 triệu người Mỹ được bảo hiểm y tế. Ai cũng phải mua bảo hiểm, nếu thiếu tiền sẽ được chính phủ trợ cấp. Người nào không mua sẽ phải đóng tiền phạt, bằng 1% lợi tức, đến năm 2016 sẽ tăng lên tới 2.5%. Các công ty bảo hiểm không được phép giới hạn số tiền chi cho mỗi bệnh nhân trong một đời. Những người đang bị bệnh cũng vẫn mua được bảo hiểm, các công ty không được từ chối. Eric Richters sẽ mua được bảo hiểm dù đang bị bệnh. Gia đình anh, với lợi tức $36,000 sẽ phải đóng khoảng 200 đô la bảo hiểm mỗi tháng. Từ năm 2015, các bác sĩ sẽ được trả thù lao dựa trên kết quả việc trị liệu bệnh nhân, thay vì được trả công từng hành động chẩn đoán hoặc chữa trị. Người dân Mỹ bình thường sẽ không lo bị mất bảo hiểm y tế khi kinh tế suy yếu, hãng xưởng đóng cửa, bị mất việc làm. Không ai lo khi bị tai nạn, hay bất ngờ bị bệnh như Eric Richters, có thể sạt nghiệp vì chi phí chữa trị, hoặc phải tự giảm bớt lợi tức và tài sản để được hưởng Medicaid. Tòa án Tối cao đã bác bỏ một phần điều khoản về Medicaid (Medi-Cal ở California), không cho phép chính phủ liên bang “phạt” các tiểu bang bằng cách rút bớt tiền góp vào quỹ này. Nhưng chương trình Medicaid sẽ được mở rộng thêm trên toàn quốc. Ðiều kiện dễ dàng hơn sẽ giúp khoảng 5 triệu người Mỹ nghèo hoặc quá tật bệnh nhận được Medicaid. Các thống đốc tiểu bang có quyền thi hành điều khoản này theo tốc độ nhanh hay chậm. Dân chúng các tiểu bang sẽ quyết định họ muốn luật được thi hành nhanh hay chậm qua lá phiếu. Cũng như dân Mỹ sẽ bỏ phiếu vào tháng 11 tới; khi bầu cho Romney hay Obama, họ sẽ quyết định cả đạo luật Cải tổ Y tế có nên giữ hay không. Trước khi Tòa Tối Cao công bố phán quyết, Tổng Thống Barack Obama có lúc than phiền rằng những người không được dân bầu (các thẩm phán) có quyền bác bỏ một đạo luật do các vị dân cử (tổng thống và Quốc Hội) làm ra! Ông Obama từng làm giáo sư về Luật hiến pháp; lời tuyên bố trên khiến nhiều người kinh ngạc. Nếu hiến pháp nước Mỹ ấn định như vậy, tại sao một ông tổng thống còn thắc mắc? Nay thì nhờ Thẩm Phán Roberts, Tổng Thống Obama không còn thắc mắc nữa! Chính trị là chuyện nhất thời. Quy tắc tam quyền phân lập có giá trị lâu dài hơn, nếu không nói là vĩnh viễn! |
Tin phiên xử bà Liên Trần, chủ nhân tiệm Venus and Mars Spa, Falls Church, Virginia.
Hà Giang/Người Việt
FALLS CHURCH, Virginia (NV) - Tin phiên xử bà Liên Trần, chủ nhân tiệm Venus and Mars Spa, Falls Church, Virginia, bị cảnh sát cáo buộc tội hành nghề xoa bóp (massage) không giấy phép gây nhiều ngạc nhiên cho những ai quan tâm.
|
|
| Khu thương xá Eden Center (Hình: Ðỗ Dzũng/Người Việt) |
Tiếp xúc với phóng viên nhật báo Người Việt qua điện thoại, bà Susan Finarelli, phát ngôn viên Sở Cảnh Sát Falls Church, cho biết phiên xử “đã được chính luật sư của bà Liên Trần xin hoãn đến 22 Tháng Tám.”
Ngoài ra, bà Finarelli nói rằng, “không thể bình luận bất cứ gì, vì mọi việc đang trong vòng điều tra và chờ phiên xử.”
Phiên xử này trước đây được ấn định vào ngày 11 Tháng Tư, nhưng bị dời đến 27 Tháng Sáu, do yêu cầu của bên công tố, trước sự phản đối của Luật Sư Trần Hậu Duệ, bào chữa cho bà Liên. Lúc đó, luật sư xin tòa cho một ngày xử sớm hơn, với lý do là trong khi chờ đợi phiên xử, một phần của tiệm Venus and Mars Spa bị đóng cửa, không thu được lợi tức, nhưng thân chủ ông vẫn phải trả tiền thuê nhà.
Chiến lược
Trả lời câu hỏi về lý do xin hoãn phiên xử mà trước đây ông đã yêu cầu tòa xử sớm, luật sư này giải thích rằng thực ra càng trì hoãn phiên tòa thì việc làm ăn của Venus and Mars Spa càng bị cản trở, gây tổn thất tài chánh cho chủ nhân, nhưng ông “bắt buộc phải xin hoãn” vì: “Vào ngày 22 Tháng Sáu, một tuần trước ngày xử, cảnh sát bất thình lình cho nhân viên công lực mặc thường phục đến bố ráp Venus and Mars Spa, tra hỏi thân chủ tôi mà không hề nói chuyện tôi, luật sư đại diện của bà.”
Ông giải thích: “Cảnh sát Falls Church cố tình tìm tòi chứng cớ để buộc bà Liên tội hành nghề xoa bóp không giấy phép vì họ biết trong tay họ hiện không có bằng chứng gì để buộc tội bà. Họ hành xử như thế là trái phép!”
Việc cảnh sát mặc thường phục đến tiệm để điều tra, được ký giả Tom Jackman của tờ Washington Post tường thuật trong bài “Falls Church police run sting on Vietnamese spa owner just before her trial on license violations” đăng ngày 22 Tháng Sáu, ngay sau khi sự việc xẩy ra.
Ký giả Tom Jackman viết: “Một người quen của bà Trần đưa ra một nhận xét khá thú vị về phiên xử tuần tới, cáo buộc bà Trần là hành nghề xoa bóp trái phép. Ngày bà Trần bị cáo buộc phạm tội là ngày 28 Tháng Giêng, chính ngày mà bà gọi cảnh sát để khai báo là bà bị một người đàn ông dí dao tấn công tình dục.”
Bài báo trên cũng tường thuật chuyện một cảnh sát mặc thường phục giả làm khách hàng vào Venus and Mars Spa cho dịch vụ xoa bóp bấm huyệt (reflexology massage), qua đó ông được xoa bóp cánh tay, cổ tay, bàn tay, bắp chân, bàn chân và cổ chân. Sau khi trả tiền, người khách quay trở lại với điều tra viên Sonya Richardson. Ông Richardson tranh cãi với bà Liên là “tuy nói là ở đây không có dịch vụ xoa bóp, nhưng xoa bóp bấm huyệt vẫn là xoa bóp.”
Cũng theo tường thuật của ký giả Tom Jackman, lúc đó bà Liên đã hỏi ông Richardson là “có phải ông gài bẫy chúng tôi?” và ông xác nhận là “đúng.”
Luật Sư Duệ không coi sự kiện trên là gài bẫy, ông gọi đây là hành động bố ráp, tra hỏi thân chủ của ông, và vì thế, với ông, việc xin hoãn phiên tòa là “một chiến lược.”
Ông đặt vấn đề: “Nếu hôm 22 Tháng Sáu, cảnh sát mặc thường phục của Falls Church có bằng cớ là bà Liên hành nghề xoa bóp ở Venus and Mars Spa thì tại sao họ không truy tố bà? Còn nếu họ không đưa ra được bằng chứng nào thì điều đó chứng tỏ là họ cố tình sách nhiễu và gây khó khăn cho bà Liên cũng như chủ nhân của nhiều cơ sỏ thương mại gốc Việt khác.”
“Vì thế tôi phải xin hoãn phiên xử để xem cảnh sát Falls Church sẽ hành xử ra sao!” Luật Sư Duệ kết luận.
Trước bối cảnh thương xá Eden Center, một khu buôn bán phồn thịnh mùa Hè năm ngoái, vụ bà Liên bị cáo buộc hành nghề xoa bóp trái phép được nhiều người trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt cho là có thành kiến với thương gia người Việt và cố tình gây khó khăn cho họ.
Nạn nhân thành bị cáo
Trong bài viết khá dài có tên “Falls Church Vietnamese community protests handling of sexual assault report,” đăng trên nhật báo Washington Post ngày 18 Tháng Tư, ký giả Tom Jackman, nhà báo theo dõi sự kiện Eden, tường thuật: “Vào cuối Tháng Giêng, bà Liên gọi cảnh sát để khai báo là bị một khách hàng dùng dao cưỡng dâm ngay trong tiệm của mình. Theo lời khai của bà, hệ thống thu hình của tiệm ghi rõ hình ảnh của người đàn ông này. Sở dĩ bà Liên mở cửa cho người đàn ông này vào tiệm là vì ông ta muốn dịch vụ xoa bóp ngắn khoảng 15 phút. Bà Liên nói tiệm của bà chỉ có dịch vụ bấm huyệt (reflexology), chứ không có dịch vụ xoa bóp.
Bốn ngày sau, cảnh sát đến tiệm với trát tòa cáo buộc bà Liên hành nghề xoa bóp không giấy phép. Dù bà Liên bác bỏ cáo buộc này, thành phố Falls Church vẫn lập tức tịch thu giấy phép thương mại của bà và phần dịch vụ xoa bóp bị chấm dứt.
Vẫn theo bài báo trên, người Mỹ gốc Việt, nhất là chủ nhân các cơ sở thương mại tại Falls Church, hiện còn bị ảnh hưởng và “rất bất bình” vì họ cho là nạn nhân của vụ cưỡng dâm bỗng biến thành một bị cáo. Việc phiên xử ngày 11 Tháng Tư, qua đó bà Liên hy vọng sẽ được tòa cho mở cửa tiệm lại, bị phía công tố xin hoãn đến ngày 27 Tháng Sáu, tạo thêm khó khăn tài chánh cho bà, và cũng tạo nhiều bất mãn.
Cáo buộc cảnh sát “đối xử bất công và kỳ thị” thân chủ của mình, Luật Sư Duệ nói: “Ðây là một việc đàn áp quyền công dân, chỉ vì bà ấy là người gốc Việt!”
––
Liên lạc tác giả: HaGiang@nguoi-viet.com
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)