Thứ Tư, 4 tháng 12, 2019

Đi tìm sự thật về vợ ca sĩ Huy Cường bị trục xuất về Việt Nam

Tâm An/Người Việt
Đường vào trại tạm giam Adelanto Processing Center ở Victorville, California. (Hình: Tâm An/Người Việt)
ADELANTO, California (NV) – Trong những ngày qua, chuyện gia đình ca sĩ Huy Cường ở vùng Little Saigon có vợ bị trục xuất về Việt Nam đã trở thành đề tài cho nhiều người bàn tán xôn xao. Có người thương, có người ghét. Có người trách móc, có người đồng cảm. Nhiều người đặt ra câu hỏi nghi vấn, chẳng hạn như tại sao ở Mỹ 17 năm mà sao chồng không bảo lãnh được cho vợ? Hay là họ chưa kết hôn để được là “single mom” để hưởng trợ cấp? Cô vợ có phạm tội gì không mà bị trục xuất? Tại sao nghèo mà đi xe sang, có tiệm nail, có nhà đẹp, xài đồ hiệu lại còn đi làm “bầu show” từ thiện?
Phóng viên nhật báo Người Việt đã có dịp thăm và phỏng vấn những “người trong cuộc” để làm sáng tỏ phần nào những điều trên.
Cuộc bố ráp bất ngờ 
Theo lời ca sĩ Huy Cường, sáng sớm ngày 17 Tháng Mười, khi những đứa trẻ còn đang chuẩn bị ăn sáng để đi học, thì có năm viên chức tới gõ cửa. Họ mặc quần áo giống như thường phục, không giống như cảnh sát, nhìn kỹ mới thấy logo ICE nhỏ trên ngực áo (ICE là tên của Cơ Quan Thực Thi về Di Trú và Biên Phòng –  U.S. Immigration and Customs Enforcement). Trong số họ có một người gốc Việt.
Người cảnh sát gốc Việt lên tiếng hỏi gặp người có tên Ly Nguyễn, đó chính là tên của vợ ca sĩ Huy Cường.
“Khi vợ tôi đi ra cửa gặp họ, viên cảnh sát người Mỹ mời vợ tôi ra ngoài nói chuyện vài câu. Sau ít phút ngắn ngủi, viên cảnh sát dẫn cô ấy ra xe đã đợi sẵn ở ngoài. Tôi vội vàng chạy theo cô ấy ra xe, thì thấy họ đang còng tay vợ tôi trong xe. Bên cạnh cô ấy, có một phụ nữ gốc Việt khác cũng bị còng tay. Họ áp tải cô ấy đi mà không kịp lấy một thứ đồ đạc gì, còn mặc nguyên bộ đồ ngủ,” anh Cường kể lại.
“Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì viên cảnh sát gốc Việt đưa cho tôi địa chỉ và nói ‘Anh chờ ít nhất là hai ngày nữa, muốn thăm vợ thì hãy tới địa chỉ này. Đây là nơi giam mấy người di trú bất hợp pháp.’ Anh ta còn nói tôi phải tìm ra sổ thông hành (passport) Việt Nam của vợ tôi. Nếu không tìm ra, vợ tôi có thể bị giam ở đó rất lâu để chờ ngày trục xuất. Họ nói rồi vội vã rời đi,” anh Cường kể tiếp.
Ca sĩ Huy Cường hiện đang trong cảnh gà trống nuôi bốn con, trong đó có bé gái út mới 4 tuổi, lớn nhất là bé trai 13 tuổi. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Nơi giam giữ chờ ngày trục xuất 
Sau gần hai tiếng lái xe dọc theo xa lộ 91 mới tới được trung tâm Adelanto Processing Center. Đây là nơi tạm giữ người nhập cư bất hợp pháp đang chờ ngày trục xuất, nằm ở Victorville cách Little Saigon 90 dặm. Đó là những tòa nhà xây dựng còn khá mới, khang trang, sạch sẽ nằm giữa sa mạc. Cách đó một con đường bê tông nhỏ, là một khu nhà lớn hơn với hàng rào kẽm gai kiên cố, nghe nói đó là nhà tù giam giữ những tội nhân hình sự. Còn Adelanto Processing Center không phải là nhà tù, chỉ là nơi tạm giữ những di dân chờ ngày trục xuất.
Bên trong phòng chờ dành cho thân nhân, có treo những bức hình lớn mô tả điều kiện vật chất bên trong trại giam là khá tốt để cho người thân được yên tâm. Nơi đây đáp ứng đầy đủ nhu cầu sinh hoạt như ăn uống, ngủ nghỉ, khám chữa bệnh, thư viện đọc sách, lướt Internet. Muốn gọi điện thoại ra ngoài, thì người nhà phải nạp tiền vào cho họ, thông qua một máy như ATM ở ngay phòng chờ.
Tất cả người thân muốn vào thăm phải để đồ đạc tư trang ở một tủ khóa bên ngoài. Sau đó tiếp tục qua một cửa an ninh có máy “scan” bằng tay như ở phi trường.
Tiếp đến là đi qua hai cánh cửa thép nặng chịch, có nhân viên canh gác. Cuối cùng mới tới căn phòng trò chuyện để được gặp người đang bị giam trong đó. Căn phòng chỉ rộng chừng 500 sqft, có khoảng 7-8 bộ bàn ghế đơn sơ và có một nữ nhân viên an ninh canh gác ở góc phòng với hệ thống camera và màn hình theo dõi nghiêm ngặt.
Số người thăm vào Chủ Nhật thường nhiều hơn ngày thường. Đây là khu dành cho nữ, vì thế, cảnh thường thấy là một người mẹ đang bị tạm giam chờ trục xuất, ôm chầm lấy những đứa con thơ, khi thì thủ thỉ, khi thì nức nở trong cảnh chia ly không biết liệu có ngày đoàn tụ trên đất Mỹ.

Cuộc phỏng vấn ngắn ngủi trong trại giam: Nhà, xe, tiệm nail? Kết hôn thật hay giả? 
Mỗi tuần người thân chỉ được thăm vào ngày Thứ Ba, Thứ Sáu và Chủ Nhật. Quy định ở đây là số người được vào thăm không quá ba người một lần, mỗi lần không quá 60 phút. Vì chúng tôi đi nhiều hơn ba người nên phải gọi điện thoại báo trước với người quản lý để chia ra hai nhóm, mỗi nhóm được thăm chỉ vỏn vẹn 30 phút, nhưng chỉ riêng thủ tục an ninh, đợi chờ qua ba cánh cửa, cũng mất gần 10 phút.
Gặp Bảo Ly, người phụ nữ 37 tuổi, nhỏ nhắn trong bộ đồ đồng phục màu cam, trên cổ tay cô là một vòng có gắn mã số, khuôn mặt cô có vẻ mệt mỏi và xanh xao. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chúng tôi chỉ kịp chào hỏi vài câu rồi vào đề ngay. Câu đầu tiên là: “Có phải chị Bảo Ly nói trên Facebook là đã mua căn nhà đang ở với giá $680,000 và trả hết bằng tiền mặt không?”
Căn nhà hiện gia đình Huy Cường đang thuê và hai chiếc xe được mạnh thường quân giúp đỡ để mua trả góp và thuê. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Bảo Ly lắc đầu, rơm rớm nước mắt: “Dạ không phải, mười mấy năm nay chúng tôi chỉ đi thuê nhà. Căn nhà này chúng tôi thuê từ năm 2016, lúc đó anh chủ nhà mới mua và nói cho tôi biết giá nhà như thế. Trên Facebook có một chị người quen hỏi tôi giá căn nhà đó bao nhiêu. Tôi biết giá nên tôi trả lời là $680,000 chứ tôi không hề nói rằng tôi mua căn nhà đó.”

Ngừng một chút, chị nói tiếp trong nước mắt: “Nếu mà tôi có tiền mua căn nhà như thế, thì tôi đâu nỡ lòng nào để các con phải ở chật chội như vậy. Chị thấy đó, sáu người ở trong một căn phòng. Mỗi khi các con sang nhà bạn bè chơi, rồi về ngây thơ hỏi mẹ: nhà bạn con có phòng riêng, rộng rãi lắm, sao con không có hả mẹ?! Tôi nói với các con, tôi sẽ ráng làm để các con sẽ có phòng riêng. Mình làm cha mẹ mà không lo cho con được như người ta, tôi đau lòng lắm.”

“Vậy có phải chị làm chủ một tiệm nail không?” phóng viên Người Việt hỏi.
“Tiệm nail là nhờ một mạnh thường quân ở San Jose, California, đó là ông chủ tiệm vàng Khải Toàn giúp đỡ. Vì tôi có nghề nail nên ông ấy đứng ra mua tiệm nail để cho tôi cơ hội làm kiếm tiền nuôi mấy đứa nhỏ. Lời thì hưởng mà lỗ thì chịu, người đứng tên tiệm vẫn là ông Khải Toàn. Nhưng một phần vì bận con nhỏ, một phần vì thiếu thợ, nên lỗ hoài, tôi phải vay mượn bù lỗ. Sau khi cầm cự gần một năm, tôi không kham nổi nên mới nói ông Khải Toàn bán tiệm nail đi. Rồi ông ấy cho lại $20,000,” Bảo Ly giải thích.
“Người ta đồn là chị sang Mỹ bằng diện hôn thê với một người khác rồi bỏ đi lấy anh Huy Cường, có phải vậy không?” phóng viên Người Việt hỏi tiếp.

Với gương mặt mệt mỏi, Bảo Ly bắt đầu câu chuyện đã gần 20 năm về trước: “Tôi có người cô ruột ở tiểu bang Maryland. Cô có gửi tiền về cho bố mẹ tôi để đầu tư một khu nhà làm phòng trọ ngắn hạn theo tháng, chứ không phải khách sạn sang trọng gì cả. Cô cho ba mẹ tôi đứng tên và cả gia đình tôi ở ngay đó trông coi. Ngày ấy có nhiều người từ Mỹ về thuê trọ, trong đó có một anh tên D. ở Minnesota.  Lúc đó tôi mới 20 tuổi còn đang đi học nên cũng chưa hiểu biết gì nhiều. Chúng tôi đến với nhau là hoàn toàn chân thật. Anh D. bảo lãnh tôi sang Mỹ theo diện hôn thê (K1). Chúng tôi kết hôn sau khi sang Mỹ một vài tuần. Rồi anh D. làm thủ tục xin thẻ xanh.”
Căn phòng nhỏ với hai giường tầng và hai giường đôi, đủ cho bốn cháu bé và hai cha mẹ nằm chung. (Hình: Tâm An/Người Việt)
“Nhưng khi sang Mỹ, tôi mới biết anh D. đang thất nghiệp. Tất cả ba mẹ và mấy anh chị em đều ở chung một nhà. Đến nỗi vợ chồng mới cưới như tôi cũng không có nổi một phòng riêng, phải ngủ tạm phòng khách. Hồi ở Sài Gòn cùng bố mẹ, tôi không phải làm gì ngoài đi học, nên không biết làm việc nhà. Bố mẹ chồng vốn là người gốc Huế. Tôi vụng về, làm việc gì cũng bị chê trách, không được lòng bố mẹ chồng. Thêm nữa là cả hai chúng tôi đều không có thu nhập, sống phụ thuộc. Thời gian đó tôi chỉ biết khóc,” cô kể tiếp.

“Anh D. khi đó bàn với tôi rằng, tôi cứ đi sang tiểu bang Maryland ở với cô ruột để học nail trước, rồi anh ấy sẽ thu xếp sang sau. Nhưng không ngờ, sau này anh ấy đơn phương làm đơn ly dị nộp lên tòa, lấy lý do là tôi tự ý bỏ đi. Tôi nhận được thư của tòa báo là anh ấy đã ly dị và cần tôi ký. Tôi không biết rõ nội dung bằng tiếng Anh, chỉ hiểu là cần ký để ly dị nên đã ký vào. Tôi nhận được quyết định ly dị của tòa vào Tháng Tư, 2005,” Bảo Ly nói tiếp.

“Cuối năm 2005 thì tôi mới gặp anh Cường. Chúng tôi yêu thương nhau rồi kết hôn và chuyển về California sống. Từ đó tới nay đã 14 năm, ở chung nhà, có bốn đứa con như vậy. Tất cả đều là tình cảm thật.” Bảo Ly nói tới đây thì cũng là lúc hết giờ thăm. Chúng tôi miễn cưỡng phải ra ngoài trong khi còn rất nhiều điều muốn hỏi. Chúng tôi chỉ còn biết nói với theo: “Chị giữ sức khỏe nha, ở đây họ đối xử có tốt không? Có người Việt nào ngoài chị không?”
“Dạ, họ đối xử cũng tốt. Ngoài tôi ra còn có sáu người Việt nữa.” Bảo Ly nói vừa dứt lời, cánh cửa phía trước mở, chúng tôi buộc phải bước ra ngoài, còn Bảo Ly bị đưa vào trong bằng cánh cửa phía sau, khuất bóng trong giây lát.
Thăm “nhà” Huy Cường 
Đó là một căn nhà “single house” nằm ở phía sau khu chợ ABC ngay khu trung tâm Bolsa. Cảm nhận đầu tiên là căn nhà rất nhiều đồ đạc, từ lối vào cho tới phòng khách, bếp, garage nhưng khá ngăn nắp và sạch sẽ.
Bốn cháu bé, lớn nhất 13 tuổi, nhỏ nhất 4 tuổi đều đang ở nhà. Tiếp chuyện với chúng tôi là bà cụ ngoài 70 tuổi, là bà ngoại của chị Bảo Ly: “Từ hôm mẹ cháu bị đưa đi, tôi vội bay từ Maryland sang để chăm sóc các cháu. Những ngày đầu, các cháu khóc liên tục vì nhớ mẹ, cứ một đứa khóc là cả ba đứa kia khóc theo.”
Adelanto Processing Center ở Victorville, California là một trong những nơi tạm giam di dân bất hợp pháp đang trong thời gian chờ trục xuất. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Dẫn chúng tôi đi một vòng quanh nhà, bà cụ kể: “Nhà có năm phòng ngủ, một phòng khách nhưng cho thuê lại (tức là “share” phòng) bốn phòng ngủ rồi. Phòng khách thì ngăn một nửa để thờ Phật, nửa còn lại cũng cho thuê. Ngày họ đi làm tối về ngủ nên cũng không phiền là mấy. Còn tất cả hai vợ chồng và bốn đứa nhỏ chỉ có nhiêu đây thôi.” Vừa nói bà cụ vừa vén lớp màn cửa, để lộ ra căn phòng rộng chừng 15 mét vuông, chỉ đủ không gian để một cái giường tầng cho hai đứa lớn và hai cái nệm đôi, đủ cho cha mẹ nằm cùng hai đứa nhỏ còn lại.
Ca sĩ Huy Cường cho biết: “Trước kia giá nhà thuê là $2,800 thì chúng tôi cho thuê lại như vậy cũng vừa đủ. Nay chủ nhà tăng lên $3,200 nên mỗi tháng cũng phải bù vào vài trăm.”
Trở ra phía trước garage, một xe Lexus LX350 đời 2015 và một xe van tám chỗ đang đậu ở đó. Huy Cường tâm sự: “Nhờ ông chủ tiệm vàng Khải Toàn cho $20,000 nên chúng tôi mới có tiền đi mua chiếc xe Lexus này. Chúng tôi mua xe cũ chứ không dám mua xe mới và mua trả góp mới được năm tháng nay. Mỗi tháng $407, hiện còn nợ hơn $20,800 nữa. Giờ hoàn cảnh thế này, bà xã tôi nói phải để cho nhà băng kéo xe hoặc có ai mua được giúp thì đỡ bị ‘bad credit.’ Còn xe van chúng tôi thuê trong vòng ba năm.”
Về chuyện từ thiện, ca sĩ Huy Cường cho biết: “Trước kia tôi cũng đi làm hãng, cuối tuần tham gia từ thiện. Nhưng sau đó bị hãng cho nghỉ việc, nhà cũng cần một người để lo đưa đón chăm sóc con, việc tổ chức show cũng bận rộn nên tôi quyết định không đi làm hãng nữa.”
“Tổ chức show từ thiện được đi đây đi đó, gặp nhiều người tốt nên đó là đam mê của tôi. Bà xã tôi hiểu nên cũng ủng hộ việc này.”
Theo lời Huy Cường, tổ chức từ thiện “Tiếng Gọi Quê Hương” đã hoạt động được 13 năm và được chính phủ công nhận là tổ chức vô vụ lợi (tức là được miễn trừ thuế theo điều khoản 501 (c) (3) ). Huy Cường cũng khẳng định là hằng năm có thuê công ty có chuyên gia CPA khai thuế.
“Vậy anh có nhận lương khi điều hành tổ chức này không?” phóng viên Người Việt hỏi.
Ca sĩ Huy Cường trả lời: “Vì dành toàn thời gian cho việc từ thiện, nên tôi có nhận một khoản lương, là hơn $2,000 mỗi tháng, giống như đi làm hãng vậy thôi.”
Ca sĩ Huy Cường nạp tiền vào tài khoản trong trại giam để vợ anh, cô Bảo Ly, có tiền gọi điện thoại hoặc mua một số vật phẩm cần thiết. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Vì sao 17 năm không bảo lãnh được vợ, người vợ bị trục xuất vì tội gì? 
Cho chúng tôi xem một tập tài liệu về hồ sơ bảo lãnh vợ từ 2005, ca sĩ Huy Cường giải thích: “Do người quen giới thiệu, chúng tôi có nhờ văn phòng luật sư ở Virginia tư vấn. Vị luật sư này nói rằng Bảo Ly đã ly dị chồng trước thì hoàn toàn có thể kết hôn với tôi và tôi có thể mở hồ sơ bảo lãnh cô ấy được. Nói rồi, chính họ là người dẫn tôi và cô ấy đi đăng ký kết hôn tại Virginia.”
“Sau đó thì chúng tôi về California tổ chức lễ cưới và ở đây luôn tới giờ. Do đó, hồ sơ bảo lãnh cũng chuyển sang văn phòng luật sư khác ở Little Saigon làm tiếp, mất cũng hơn $2,000. Nhưng từ 2005 tới giờ, cứ mỗi lần đi phỏng vấn hay ra tòa, đều bị bác hồ sơ. Quan tòa nói vợ tôi không đủ bằng chứng [để tự bảo lãnh mình] trong cuộc hôn nhân trước. Họ không hỏi gì tới cuộc hôn nhân hiện tại với tôi,” anh kể.
“Lần cuối cùng ra tòa là vào khoảng 2012, khi đó trước khi quan tòa quyết định trục xuất hay không, họ có hỏi vợ tôi rằng: Cô có sẵn sàng để bị trục xuất về Việt Nam không? Bảo Ly nói sẵn sàng vì nghĩ rằng như thế sẽ được nhẹ tội, còn có cơ hội quay lại Mỹ. Nhưng khi quan tòa cho Bảo Ly nói lời sau cùng để kết thúc phiên tòa, thì cô ấy òa khóc. Cô ấy khóc vì nghĩ tới hai đứa con thơ và một đứa còn đang mang bầu. Vì thế quan tòa đã quyết định hủy bỏ lệnh trục xuất và nói chúng tôi hãy tìm luật sư để có thêm bằng chứng,” anh kể tiếp.
Nhưng sau đó gia đình Huy Cường phải chuyển nơi thuê trọ mấy lần mà không biết rằng phải báo với tòa về việc thay đổi địa chỉ. Anh cho biết: “Ngày nào chúng tôi cũng kiểm tra hòm thư mà không thấy. Chúng tôi muốn biết quyết định của tòa ra sao, chừng nào thì trục xuất hay là cần thêm giấy tờ gì không.”
“Hơn nữa luật sư ở đây nói có lẽ chúng tôi đã có mấy đứa con nên có thể vợ tôi được ở lại vì sự nhân đạo. Thành ra cứ chờ đợi thấp thỏm, nửa mừng, nửa lo,” anh tâm sự.
“Nhưng có lẽ vì tòa gửi giấy mà không thấy chúng tôi phản hồi nên mới có ngày vợ tôi bị [ICE bắt] như vậy. Ngoài sự việc đó ra, cô ấy không hề phạm pháp gì cả. Cô ấy có ID và đi làm khai thuế chung với tôi từ năm 2005 tới giờ. Giấy khai sinh của bốn đứa nhỏ cũng có tên cha, tên mẹ,” ca sĩ Huy Cường giải thích thêm.
Thông tin kết hôn của Huy Cường và Bảo Ly có thể dễ dàng tìm thấy tại website Ancestry.com ở Virginia. (Hình: Tâm An/Người Việt)
Ca sĩ Huy Cường cũng cho biết, vợ anh đã ký giấy chấp nhận bị trục xuất trong trại giam và cơ quan ICE đã có vé bay cho cô, nhưng không tiết lộ chính xác ngày nào cô sẽ bị trục xuất. Anh đã làm passport cho các con để về Việt Nam gặp mẹ.
Khi hỏi về giấy tờ tiệm nail, Huy Cường có cho xem giấy tờ tiệm nail ở Costa Mesa, quyền sở hữu thuộc về người đàn ông có tên là “Ken Van Tu,” cư dân tại thành phố Walnut Creek, California.
Phỏng vấn người liên hệ 
Chúng tôi đã liên lạc với chủ nhân của căn nhà vợ chồng Huy Cường đang ở, đó là anh Ngọc Nguyễn, cư dân Westminster. Anh cho biết: “Tôi mua căn nhà này vào cuối năm 2016 với giá đúng là $680,000. Vừa mua xong thì vợ chồng anh Huy Cường tới đặt cọc thuê nguyên căn. Nhưng sau đó, do sợ không đủ trả tiền thuê nhà nên họ đổi ý, muốn rút lại tiền cọc. Tôi cũng đồng ý trả lại cho họ. Nhưng chưa kịp trả thì anh Huy Cường xin tôi cho phép anh ấy cho ‘share’ phòng. Tôi cũng đồng ý nên họ tiếp tục thuê và ở từ đó tới nay. Giá thuê đúng là như trên.”
Liên lạc với ông chủ tiệm vàng Khải Toàn theo số điện thoại mà Huy Cường cung cấp, ông cho biết: “Năm 2017 tôi được mời tới dự tiệc gây quỹ từ thiện tại một nhà hàng ở San Jose. Bữa đó ban tổ chức đặt nhà hàng hơn một chục bàn mà thấy người ta đi có 7-8 bàn. Tôi thấy tổ chức show từ thiện mà như thế này là lỗ to rồi. Cho nên tôi mới bù vô số lỗ đó cho họ vì thấy tội nghiệp. Huy Cường cám ơn và từ đó tôi mới biết tới Huy Cường.”
“Một lần tôi ghé Los Angeles chơi, nên có nhờ Huy Cường chở đi vòng vòng. Rồi Huy Cường có mời tôi ghé thăm nhà và mấy đứa nhỏ. Tôi không ngờ các cháu bé phải ở trong một điều kiện như vậy nên tôi muốn giúp,” ông chủ tiệm vàng Khải Toàn nói tiếp.
“Thấy cô Bảo Ly có nghề nail, nên tôi tìm mua tiệm nail cho họ. Tôi đóng cửa tiệm vàng bốn ngày, xuống đó lo tìm mua tiệm, lo giấy tờ, phụ dọn dẹp. Tôi đứng tên tiệm. Được chừng tám tháng thì cô Bảo Ly không làm nổi. Tôi muốn họ có tiền nuôi mấy đứa nhỏ bằng việc giúp họ một kế sinh nhai, chứ tôi không cho tiền. Tôi nghĩ là họ muốn làm chủ, không muốn lấy công làm lời. Tôi đành phải bán rẻ tiệm nail đi, chỉ còn một nửa tiền. Sau đó tôi cho lại họ $20,000. Tôi khuyên họ mua cái xe van cũ để tiện đưa đón tụi nhỏ và đi làm. Tôi chỉ thương mấy cháu bé, còn người lớn thì phải tự lo lấy thôi,” ông nói thêm.
Trả lời câu hỏi: “Vì sao trên giấy tờ tiệm nail không phải là Khải Toàn?” Ông cho biết: “Khải Toàn là tên tiệm vàng của tôi. Trên giấy tờ, tôi họ Từ, tên Mỹ của tôi là Ken.” (Tâm An)
—-
Liên lạc tác giả: pham.taman@nguoi-viet.com

Thứ Hai, 2 tháng 12, 2019

Phiên tòa lắm "drama" nhất năm: Vụ ly hôn vợ chồng ông bà chủ Trung Nguyên




Vụ án ly hôn của vợ chồng ông bà chủ Trung Nguyên đương nhiên xứng đáng được coi là phiên tòa ồn ào nhất năm 2019, là phiên tòa ly hôn mà báo chí cũng quan tâm nhất từ trước đến nay, cũng là phiên tòa ly hôn mà số tiền tranh chấp lên tới cả ngàn tỉ đồng. Và đương nhiên, cuối cùng đây cũng là phiên tòa lắm “drama” nhất trong năm.

Đây nhé, vụ tranh chấp của hai vợ chồng Trung Nguyên đến nay có đến gần 20 vụ kiện, từ ly hôn đến phân chia tài sản, quyền định đoạt với các tài sản hiện hữu. Trước khi phiên tòa ly hôn nổ ra, dư luận được một phen choáng váng vì thông tin ông Vũ có dấu hiệu bị “điều khiển”, khiến ông xa lánh vợ con, gạt người vợ đầu gối tay ấp ra khỏi tập đoàn Trung Nguyên mà hai vợ chồng đã gây dựng. Rồi thông tin này càng được bảo chứng bằng việc hình ảnh ông Vũ “gà gật” trong phiên hòa giải tại tòa.
Ông Vũ cũng đâu có vừa. Vài ngày sau khi thông tin ông Vũ “không bình thường” lan truyền thì ông Vũ mời một số nhà báo đến để trò chuyện. Câu chuyện được truyền tải sau đó cho thấy ai tung tin ông Vũ bị bệnh ra là cố tình bịa tạc và nói xấu ông Vũ. Ông Vũ hoàn toàn minh mẫn khi trả lời các câu hỏi của các nhà báo.
Cuối cùng, phiên tòa sơ thẩm diễn ra nhiều ngày, công khai và ai cũng được nói. Người chuyển tải thông tin cũng không chỉ có cánh phóng viên mà còn có đội ngũ đông đảo các Youtuber! Và phiên tòa bỗng nhiên trở thành phiên đấu tố giữa hai bên và được mạng xã hội đăng tải không sót một chi tiết nào.
Bà Thảo chia sẻ chuyện bị ông Vũ “chèn ép” buộc phải thế này, buộc phải thế kia, ông Vũ cũng kể tội bà Thảo không chăm chút đến con cái... Thế là ra đến tòa, hình ảnh của một tình yêu được nhiều người ca ngợi, hình ảnh một gia đình hạnh phúc mặc đồ trắng chụp hình dần dần tan đi trong cộng đồng. Cái còn đọng lại chỉ là một người vợ ghê gớm, một người chồng bị mất khả năng kiểm soát hành vi đến nỗi bị những người khác kiểm soát, tài sản bị thâu tóm, bị điều khiển bởi nhóm người khác...
Kết thúc phiên tòa sơ thẩm, người cười, người khóc khi ra khỏi tòa... Để rồi cả hai bên cùng kháng cáo.
"Kín" hay "hở" giữa đường dư luận?
Trước phiên phúc thẩm, bà Thảo xin được xử kín vì không muốn báo chí có mặt tại phiên tòa và chuyển tải những thông tin mà không ai muốn tới với công chúng. Bà cũng nói rõ những thứ được phô bày tại tòa làm ảnh hưởng nhiều đến tâm sinh lý của các con. Đây là nguyện vọng chính đáng của bà và điều này đương nhiên được tòa chấp nhận.
Nhưng sau đó, các luật sư của bà Thảo đã có buổi trò chuyện nhiều giờ trên một kênh truyền hình của một tờ báo. Các luật sư, chuyên gia đã phân tích các khía cạnh pháp lý của vụ án. Sau đó, bà Thảo lại có buổi gặp gỡ các phóng viên báo chí để giãi bày một số việc liên quan đến cuộc hôn nhân của ông bà, trong đó bà nói rõ lý do tại sao bà phải đệ đơn ly hôn trong khi bản thân không hề muốn ly hôn. Trong thâm tâm, bà Thảo muốn giữ lại gia đình, giữ lại người cha cho các con và người chồng cho mình. Bà Thảo hẳn còn rất yêu thương ông Vũ.
Tuy nhiên, trước ngày phiên xử diễn ra, bà Thảo lại có đơn xin được xét xử công khai vì bà cho rằng việc xử công khai là cần thiết. Tuy vậy, ngay khi bà Thảo có đơn đề nghị tòa không cần phải xử kín nữa thì ông Vũ lại có đơn xin được xử kín. Và đương nhiên, chỉ cần một bên đề nghị xử kín thì hội đồng xét xử cũng sẽ cân nhắc để tôn trọng nguyện vọng của đương sự.
Xử kín hay xử hở (công khai) ngoài ý chí của các bên đương sự thì cũng tùy thuộc vào quyết định của HĐXX. Nhưng trừ phiên tòa hình sự (có bị cáo, bị hại, người liên quan là trẻ em yêu cầu xét xử kín) thì các phiên tòa khác, nếu đương sự yêu cầu xử kín thì tòa sẽ chấp nhận xử kín để đảm bảo quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự.
Phiên tòa ly hôn của vợ chồng ông Vũ và bà Thảo, đến giờ, dù xử kín hay không kín thì câu chuyện của gia đình, của vợ chồng, chuyện tranh chấp quyền kiểm soát công ty... dư luận cũng đã tỏ tường chân tơ kẽ tóc.
Và dư luận, như thường lệ, dù chê hay khen cũng vẫn tò mò để biết thêm thông tin từ cuộc sống của các gia đình nổi tiếng, việc kinh doanh của các tập đoàn. Xử “kín” hay “hở”, tranh cãi nhau những gì... chỉ là câu chuyện cho đối thủ tìm ra điểm yếu để tấn công mà thôi.
“Kín” hay “hở” thì ra tòa cũng đã là bi kịch rồi!

Rượu Tây

Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2019

BỊA ĐẶT NHẰM PHỈ BÁNG, MẠ LỴ NGƯỜI KHÁC TRÊN DIỄN ĐÀN

Kính thưa qúy vị,

Trong thời gian vận động tranh cử, các bên thường đả kích lẫn nhau bằng lời nói hoặc bài viết và rất nhiều trường hợp các tòa án bỏ qu những vụ này.

Nhưng khi thời gian vận động tranh cử đã chấm dứt, nếu vẫn còn đả kích lẫn nhau bằng lời nói hoặc bài viết bằng sự bịa đặt, vu khống hoặc chửi tục tĩu thì đó lại là tội phạm.

Hàng ngày, trên các diễn đàn, qúi vị thấy một số bài viết với những lời lẽ tục tĩu của những kẻ vô văn hóa ủng hộ TT Donald Trump chủi những người không thích TT Trump.

Họ có quyền tư do yêu thích TT Trump nhưng họ lại không cho người khác quyền tự do KHÔNG say mê TT Trump.

Điều vô lý là họ muốn những người khác cũng phải say mê TT Trump giống như họ.  Họ dung cách chủi tục một cách rất là mất dạy để chửi những người bất đồng quan điểm chính trị với họ cho đến khi nào người người KHÔNG yêu Trump phại chịu thua, hoặc là im lặng hoặc là hợp tác với hộ trong việc bảo vệ chuyên viên tung tin vịt ( Fake News ) Donald Trump.

Vì quá say mê TT Trump, họ đã bị lây nhiễm bản chất của TT Trump là sa thải, đuổi những người không ủng hộ ông hoặc tỏ lộ ra thái độ chống đối ông.

Cũng vì quá say mê TT Trump, họ đã bị lây nhiễm bản chất bịa đặt thông tin để nói xấu, chụp mũ hoặc chửi người khác người khác của TT Trump.

TT Trump là vị Tổng thống duy nhất tại nước Mỹ chửi nhân viên bị sa thải... nhưng vì ông được miễn truy tố torng thời gian tại chức, còn những người yêu Trump sẽ không được miễn truy tố nếu chửi người khác mà luật pháp gọi là phỉ báng, mạ lỵ.

Làm như vậy, những người say mê Trump đã cố tình vi phạm quyền bày tỏ quan điểm, thái độ chính trị được HIến pháp Hoa kỳ bảo vệ

Làm như vậy, những người say mê Trump đã cố tình thực hiện hành vi phỉ báng, mạ lỵ người khác trên internet gọi là tấn công mạng

Dưới đây, chúng tôi xin chuyển đến quí vị chút ít tin tức về hành vi chửi,  phỉ báng, mạ lỵ người khác trên internet

Trân trọng,
Phúc Linh

                    What is Online Defamation & Can I Sue for Defamation of Character
Aaron Minc | Jun 20, 2019 | Internet Defamation


Also known as a ‘character defamation,’ defamation of character is the legal term for when a person’s reputation is dragged through the mud via a false assertion of fact, which is ultimately published or communicated to a third-party.

Còn được gọi là phỉ báng, mạ lỵ người khác là thuật ngữ pháp lý khi một người bị một người khác cố gắng dìm họ xuống bùn nhơ hoặc bôi nhọ danh dự của họ bằng lời nói hoặc bài viết sai sự thật được phổ biến,  truyền đạt cho người thứ ba.

Defamation of character’s definition may be broken down into two fundamental types: libel and slander.

Việc phỉ báng, mạ lỵ người khác được chia làm hai loại căn bản là phỉ báng và vu khống.

• Libel: the written or published (pictures, video, & media) communication of a false statement to a third-party, which ultimately causes harm or damage to another’s reputation.

• Libel: phổ biến thông tin bằng văn bản như hình ảnh, video và phương tiện truyền thông  bằng cách truyền đạt sai sự thật cho người thứ ba, điều này cuối cùng gây ra tổn hại cho danh dự của một người khác.

• Slander: the spoken and verbal communication of a false statement to a third-party, which ultimately causes harm or damage to another’s reputation.

• Nói xấu: giao tiếp bằng lời nói sai sự thật với người thứ ba, điều này cuối cùng gây ra tổn hại cho danh dự của một người khác.

Defamation of Character Definition & Elements
Định nghĩa của Phỉ báng người khác & yếu tố cấu thành tội phạm

In order to successfully bring a character defamation lawsuit, plaintiffs will typically have to prove the following four elements:

Để đạt được thành công trong một vụ kiện phỉ báng, mạ lỵ, nguyên đơn thường sẽ phải chứng minh bốn yếu tố sau:

• The statement(s) in question were false,
• The statements were “of and concerning” the plaintiff
• There was publication to a third-party,
• The plaintiff suffered damages as a result of the false statements

• (Các) lời nói hoặc bài viết là không đúng sự thật,
• Các  lời nói hoặc bài viết liên quan đến nạn nhân là nguyên đơn của vụ kiện
• Đã có bài viết phổ biến cho người thứ ba,
• Nguyên đơn bị thiệt hại do các lời nói hoặc bài viết sai sự that

First and foremost, at its simplest, in order for a statement or publication to qualify as defamation, or online defamation, it must be false.
Đầu tiên và quan trọng nhất, đơn giản nhất, để bị coi là mạ lỵ,  phỉ báng hoặc mạ lỵ,  phỉ báng trên các diễn đàn internet thì bài viết hoặc lời nói  trực tuyến, nó phải sai sự thật.

Note that truth is considered an absolute defense to defamation of character and online defamation.
Lưu ý rằng sự thật được coi là yếu tố quan trọng để chống lại tội phạm mạ lỵ, phỉ báng

Facts are facts, and will always be protected by law
Sự thật là sự thật, và sẽ luôn được pháp luật bảo vệ

Secondly, defamatory statements and publications must also clearly identify a target – such element is required in order to avoid defamation lawsuits which are overly broad and vague.
After all, you can’t defame someone if they aren’t real
Thứ hai, các lới nói và bài viết nhằm mục đích mạ lỵ,  phỉ báng cũng phải xác định rõ mục tiêu họ muốn điều gì xảy ra cho ai - yếu tố đó là bắt buộc để tránh các vụ kiện phỉ bang, mạ lỵ  quá rộng và mơ hồ.

Rốt cuộc, bạn không thể nói xấu ai đó nếu họ thực sự không phải là như vậy

After all, you can’t defame someone if they aren’t real
Rốt cuộc, bạn không thể nói xấu ai đó nếu họ thực sự không phải là như vậy

Third, defamatory statements must also be “published”
Thứ ba, các lời mạ lỵ, phỉ báng cũng phải được tác giả phổ biến công khai ra công chúng

Fourth and finally, the false statement(s) in question must have caused harm or damage to the plaintiff – either in their professional or personal life.
Thứ tư và cuối cùng, (các) lời nói sai sự thật phải gây ra thiệt hại cho nạn nhân về vật chat cũng như tinh thần - trong cuộc sống nghề nghiệp hoặc cá nhân của họ.

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2019

Tham nhũng đã “nhấn chìm” Venice


Minh Đức
(TBKTSG) - Thành phố du lịch nổi tiếng Venice của Ý đang phải trải qua trận lụt nghiêm trọng nhất do triều cường kể từ năm 1996. Nhiều người cho rằng, tham nhũng, chứ không phải nước biển, là thủ phạm đang “nhấn chìm” Venice.

Không phải bây giờ Venice mới bị ngập. Từ năm 1984, khi mà hiện tượng nước biển dâng hay nóng lên toàn cầu chưa phải những vấn đề được cho là cấp bách, Venice đã bị chìm trong nước. Hội đồng địa phương khi đó đã rất lo ngại cho tương lai của thành phố, đến nỗi họ đã bỏ phiếu nhất trí phải chi bất cứ khoản nào cần thiết để nghiên cứu, xây dựng một hệ thống xả nước công nghệ cao, chống lại tình trạng triều cường.
Phải mất gần 2 thập kỷ sau, một dự án có tên gọi Moses, với ngân sách khởi điểm 1,8 tỉ đô la mới ra đời. Thủ tướng Ý khi đó, ông Silvio Berlusconi, đã cắt băng khởi công với lời hứa sẽ hoàn thành nó vào năm 2011. Song, dự án này đã bị đẩy lùi ngày khánh thành vào các năm 2014, rồi 2016 và sau lần thử nghiệm gần đây nhất, chính quyền hy vọng nó sẽ đi vào hoạt động năm 2021.
Nếu Moses được hoàn thành đúng tiến độ, 78 cửa xả khổng lồ của nó có thể giúp hạn chế được sự tàn khốc của đợt ngập lụt trong tuần này. Triều cường đã khiến 85% thành phố bị chìm trong nước, với mức triều dâng cao 6 feet (1,8 mét), gây thiệt hại hàng tỉ đô la.
Trong 16 năm kể từ khi dự án Moses được bắt đầu, khoản ngân sách để hoàn thành dự án đã tăng chóng mặt, lên tới 7 tỉ đô la và vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Một số tiền không nhỏ đã bị thất thoát do quản lý yếu kém và tham nhũng.
Tháng 7 vừa qua, các công nhân đã phát hiện 156 tấm bản lề, mỗi cái nặng 36 tấn, ở các cửa xả nằm dưới nước đã bị rỉ sét sau 1 thập kỷ, trong khi theo thiết kế, những bản lề này phải còn nguyên vẹn sau nhiều thế kỷ. Việc lắp đặt các bản lề này được giao cho một công ty có tên là Gruppo Mantovani. Công ty này giành được hợp đồng trị giá 275 triệu đô la mà không phải qua đấu thầu. Báo La Stampa của Ý đưa tin, công ty đã sử dụng loại thép không đúng tiêu chuẩn và đang bị điều tra. Việc thay thế, sửa chữa bản lề sẽ mất thêm 10 năm nữa và tiêu tốn thêm 34 triệu đô la.
Năm 2014, sau một cuộc điều tra, Thị trưởng thành phố Venice, Giorgio Orsoni đã từ chức và 35 người liên quan tới dự án đã bị bắt vì các tội danh nhận hối lộ, tống tiền và rửa tiền. Cuộc điều tra đã lần theo dấu vết của 27 triệu đô la “biến mất” khỏi kho bạc Moses và rơi vào túi của khoảng 100 người.

Ông Orsoni bị buộc tội nhận tiền quỹ bất hợp pháp để đổi lấy việc trao các hợp đồng béo bở cho các công ty không đủ tiêu chuẩn. Các nhà điều tra cho biết Orsoni đã sử dụng số tiền này để thực hiện chiến dịch tái cử thành công và mua phiếu bầu.

Giancarlo Galan, cựu chủ tịch của khu vực Veneto, cũng bị điều tra và bị buộc tội nhận 230.000 đô la tiền hoa hồng để đẩy nhanh việc phê duyệt hợp đồng mà không cần thông qua quy trình kiểm tra nghiêm ngặt. Ông Galan đã phải ngồi tù vài tháng và hiện đang bị quản thúc tại gia.
Ngay cả ông Giovanni Mazzacurati, người đứng đầu tập đoàn Consorzio phụ trách dự án Moses, cũng đã bị bắt vì lập quỹ đen. Ông này đã bị kết án và bị chết hồi tháng 9 vừa qua, khi đang được quản thúc tại gia.
Nhưng vấn đề là, ngay cả khi Moses được hoàn thành ngay bây giờ, chúng có thể đã trở nên lỗi thời. Cách đây hai chục năm, khi chính quyền thành phố quyết định đầu tư vào dự án này, Quảng trường St. Mark’s chỉ bị ngập một vài lần trong năm.

Còn bây giờ, triều cường tràn qua bờ kênh hơn 100 lần mỗi năm. Hệ thống Moses được thiết kế để kích hoạt khi mức nước thủy triều đạt 3 feet 7 inch (1,09 mét). Song mức nước tối thứ 3 tuần trước đạt 6 feet 2 inch (1,88 mét), mức cao nhất kể từ năm 1966. Dự án Moses hồi đó cũng được tính toán là sẽ sử dụng 20 lần mỗi năm, nhưng hiện tại, vào mùa mưa nó sẽ phải hoạt động hàng ngày.
Đầu tháng 11 này, người ta đã tiến hành thử nghiệm hệ thống Moses, nhưng nó đã gây ra những cơn rung động trên toàn thành phố. Nhiều người không biết còn tưởng là động đất và gọi điện báo cảnh sát. Sau đó, cơ quan chức năng cho rằng cuộc thử nghiệm là không được phép vì dự án chưa đủ độ hoàn thành và những tấm bản lề rỉ sét có thể sẽ gây ra “thảm họa”.

Venice từ lâu đã là một thành phố của những mâu thuẫn lớn. Nước biển dâng làm cho nó nổi tiếng, song cũng đe dọa thành phố gần như hàng ngày. Về con người, cư dân ở đây chỉ có 50.000 người nhưng mỗi năm đón tới 36 triệu du khách. Thành phố bị quá tải song nền kinh tế địa phương lại hoàn toàn dựa vào du lịch để tồn tại. Tuần trước, nhiều người bản xứ cảm thấy rất tức giận khi họ đang phải tát nước khỏi nhà, trong khi hàng trăm du khách thích thú chụp ảnh tự sướng.
Thị trưởng hiện tại của Venice, ông Luigi Brugnaro, tuần trước đã thực hiện một hành động chưa từng có: đóng cửa Quảng trường St. Mark’s. Ông nói rằng thủy triều đang gây ra những “thiệt hại tận thế” cho thành phố. “Tương lai của Venice đang bị đe dọa”, ông nói.

Tối thứ Ba tuần trước, chỉ vài giờ trước khi triều cường tràn tới, hội đồng địa phương của thành phố Venice đã nhóm họp tại tòa thị chính lịch sử trên kênh đào Grand, nơi nhiều năm trước đó, quyết định xây dựng Moses đã được đưa ra. Lần này, các “ông nghị” đã bỏ phiếu chống cho một gói ngân sách có thể giúp thành phố giải quyết vấn đề biến đổi khí hậu. Một phần của quyết định này cũng là do sự chậm trễ và tai tiếng của dự án Moses. Vài phút sau quyết định đó, mẹ thiên nhiên đã lên tiếng. Lần đâu tiên trong lịch sử thành phố, hội trường cổ của tòa thị chính đã bị triều cường tràn vào...
(Theo The Daily Beast)

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2019

Chuyên gia Mỹ : Việt Nam cần liên minh với Mỹ để gìn giữ Biển Đông chống Trung Quốc

media Ảnh minh họa : Phi đội không quân trên tàu sân bay USS Carl Vinson hoạt động tuần tra thường lệ trong vùng Biển Đông. 
Ảnh 02/2018. AYEE MACARAIG / AFP

Việc Trung Quốc mới đây ngang nhiên cho tàu khảo sát vào hoạt động, đồng thời tung tàu hải cảnh vào phá quấy công việc thăm dò dầu khí của Việt Nam ngay trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam tiếp tục khiến dư luận quốc tế bất bình.
Trong một bài phân tích được tạp chí Mỹ The National Interest công bố hôm 07/11/2019 vừa qua, tiến sĩ Anders Corr, một chuyên gia về Biển Đông, từng hoạt động trong ngành quân báo tại bộ Tư Lệnh Thái Bình Dương của Mỹ, cho rằng để đối phó với dã tâm độc chiếm Biển Đông của Bắc Kinh, Việt Nam cần phải có một chiến lược thích ứng, trong đó yếu tố cực kỳ quan trọng là liên minh với Hoa Kỳ, nước duy nhất hiện nay có đủ lực để ngăn chặn Trung Quốc

Sau khi nhắc lại vụ Trung Quốc cho tàu khảo sát Hải Dương Địa Chất 8 và đoàn tàu hải cảnh tháp tùng vào gây hấn trong khu vực Bãi Tư Chính, chuyên gia Anders Corr cho rằng Việt Nam đang gặp nguy cơ thực sự vì trong những lần gây sự trước đây, từ vụ Hoàng Sa năm 1974, cho đến vụ Gạc Ma ở Trường Sa năm 1988, Trung Quốc luôn là kẻ gây sự trước, và kết quả là Việt Nam vừa bị mất người, vừa bị mất lãnh thổ.

Theo tác giả, lần này, nếu Trung Quốc thành công trong việc chiếm trọn vùng Biển Đông mà họ đã gói trong tấm bản đồ đường chín đoạn được gởi đến Liên Hiệp Quốc vào năm 2009, thì Việt Nam cùng với các nước Đông Nam Á khác có tuyên bố chủ quyền tại Biển Đông sẽ bị mất quyền đánh bắt cá và khai thác dầu khí ngay trong vùng đặc quyền kinh tế của mình.
Hơn thế nữa Việt Nam có nguy cơ bị cô lập trong đất liền khi Trung Quốc tiếp tục tăng cường các hoạt động nhằm kiểm soát đường biển đi vào Việt Nam.

Việt Nam cần một chiến lươc mới
Để chống lại Trung Quốc, tiến sĩ Anders Corr cho rằng Việt Nam cần có một chiến lược mới trong đó có 4 thành tố quan trọng.
1/ Một là liên minh với các quốc gia có thể răn đe Trung Quốc ở mức cao nhất là răn đe hạt nhân, ví dụ như với Mỹ, Pháp và Anh.
2/ Hai là liên minh với các quốc gia có đủ năng lực triển khai nhanh chóng lực lượng quân sự thông thường (quy ước) để răn đe Trung Quốc, ví dụ như Hoa Kỳ;
3/ Ba là sử dụng thành quả tăng trưởng kinh tế để nâng cao mức chi tiêu quân sự để răn đe Trung Quốc ngay tại chỗ, ví dụ như thông qua việc mua thêm tàu ngầm, tên lửa chống tăng và tên lửa phòng không;
4) Và bốn là dân chủ hóa và cải thiện nhân quyền để tạo điều kiện thuận lợi cho việc liên minh kinh tế và quân sự chặt chẽ hơn với các quốc gia ít chịu ảnh hưởng nhất của Trung Quốc.
Ấn Độ, Nga, Úc không thể là đối tác liên minh cốt lõi ?
Danh sách các nước mà Việt Nam cần liên minh không có các nước Ấn Độ, Nga và Úc, mà Việt Nam đã kêu gọi hỗ trợ. Về vấn đề này, chuyên gia Anders Corr đã giải thích như sau:
Nga, Úc và Ấn có thể là đối tác chiến lược hữu ích cho Việt Nam, nhưng các nước đó không đủ khả năng làm một đối tác liên minh cốt lõi vì họ thiếu sức mạnh cần thiết để một mình đánh bại Trung Quốc.
Nga có ghế trong Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, và cả Nga lẫn Ấn Độ đều là các cường quốc hạt nhân có khả năng quan trọng để triển khai lực lượng quân sự thông thường đối phó với Trung Quốc, nhưng hai nước này không đủ sức mạnh về mặt kinh tế hay quân sự để đối đầu với Bắc Kinh. Cả hai đều là thành viên của Tổ Chức Hợp Tác Thượng Hải, trong thực tế do Trung Quốc lãnh đạo. Do đó, hai nước này không thể trở thành đồng minh cốt lõi đáng tin cậy cho Việt Nam.
Úc là một đồng minh đáng tin cậy tiềm tàng, nhưng lại không có sức răn đe hạt nhân hay quy ước cần thiết để đối đầu với Trung Quốc. Úc cũng không đặc biệt mạnh về mặt ngoại giao, quân đội Úc còn thiếu phương tiện so với Trung Quốc, và nhất là Úc chịu ảnh hưởng chính trị của Trung Quốc nhiều hơn là Hoa Kỳ, Pháp hoặc Anh Quốc.
Khoảng 40,8% hàng xuất khẩu của Úc được bán sang Trung Quốc, điều đó giải thích tầm ảnh hưởng to lớn của Trung Quốc đối với các doanh nghiệp Úc vốn có ảnh hưởng trên sân khấu chính trị Úc. Ngược lại, Hoa Kỳ, Pháp và Anh có ít hàng xuất khẩu sang Trung Quốc nếu tính theo tỷ lệ trong GDP của họ, do đó các nước này chịu ảnh hưởng chính trị ít hơn từ Trung Quốc. Mỹ, Anh và Pháp cũng có thế mạnh là thành viên thường trực Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
ASEAN chịu ảnh hướng của Trung Quốc lơ là trước hành vi ở Biển Đông
Còn về các tổ chức khu vực và quốc tế mà Việt Nam đã kêu gọi giúp đỡ để đối phó với Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông, tiến sĩ Corr đã thẳng thắn cho rằng sự giúp đỡ của các định chế này gần bằng con số không.
Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á (ASEAN) đã giúp đỡ rất ít cho Việt Nam trong bối cảnh các nước thành viên ngày càng chịu ảnh hưởng lớn hơn của Bắc Kinh, và phủ quyết mọi chỉ trích thực sự về Trung Quốc. Các nước này chuẩn bị rất ít hay hầu như lơ là trong việc ngăn chặn các hoạt động gặm nhắm Biển Đông của Trung Quốc.
Sau khi Bắc Kinh phớt lờ phán quyết Biển Đông của Tòa Thường Trực La Haye trong vụ Philippines kiện đường 9 đoạn của Trung Quốc, chính Philippines chẳng hạn, lại là thành viên ASEAN mới nhất chịu ảnh hưởng của Bắc Kinh.
Theo chuyên gia Mỹ, hiện nay Việt Nam là nước bạo dạn nhất trong khối ASEAN vẫn cố duy trì sự độc lập của mình đối với Trung Quốc, nhưng điều này đã bớt có ý nghĩa trong bối cảnh Trung Quốc có ảnh hưởng sâu rộng đối với thượng tầng quyền lực của Việt Nam và khối giao dịch thương mại to lớn của Việt Nam với Trung Quốc…
Còn Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, với quyền phủ quyết của Trung Quốc, hoàn toàn không đủ khả năng để bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam.

Mỹ có đủ điều kiện để hỗ trợ Việt Nam chống Trung Quốc
Đối với ông Corr, trong tình hình như vừa kể, một liên minh hoặc thậm chí một quan hệ sâu sắc hơn với Mỹ sẽ giúp Việt Nam củng cố tiềm năng chống lại Trung Quốc, cải thiện sức mạnh răn đe của Việt Nam nhờ dựa được vào một người bạn mạnh mẽ nếu xảy ra xung đột quân sự.
Theo tiến sĩ Anders Corr, chỉ có Hoa Kỳ mới có tất cả các điều kiện để trở thành một đồng minh cốt lõi đáng tin cậy và đủ sức chống lại Trung Quốc. Các điều kiện đó là một chính sách đối ngoại độc lập với ảnh hưởng của Trung Quốc (so với các thành viên ASEAN và Nga), một sức mạnh kinh tế cần thiết để trừng phạt Trung Quốc, một sức mạnh ngoại giao cần thiết để phủ quyết Trung Quốc tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc.
Mỹ cũng có đủ khả năng quân sự cần thiết để triển khai sức mạnh quân sự quy ước đối phó với Trung Quốc, và sức răn đe hạt nhân cần thiết để bảo vệ chính mình khỏi sự trả đũa hạt nhân tiềm tàng của Trung Quốc.
Chuyên gia Mỹ khẳng định: Nếu không có Hoa Kỳ để làm đối trọng với Trung Quốc, an ninh Việt Nam không thể được bảo đảm. Sự tham gia của Hoa Kỳ là điều kiện thiết yếu cho bất kỳ liên minh hiệu quả nào chống lại Trung Quốc căn cứ vào tương quan lực lượng hiện tại.
Tuy nhiên, Mỹ chỉ ưu tiên cho những đồng minh có giá trị tương tự về dân chủ và nhân quyền. Vì vậy, để có được không chỉ liên minh với Hoa Kỳ, mà cả việc Hoa Kỳ sẵn sàng hy sinh cho Việt Nam, chấp nhận rủi ro trước một cường quốc hạt nhân, Việt Nam ít ra cần phải có những cải tiến dần dần nhưng ổn định về dân chủ và nhân quyền.
Liên minh Mỹ - Việt còn vì lợi ích của Hoa Kỳ
Đối với giáo sư Anders Corr, một liên minh Mỹ-Việt sẽ không chỉ vì lợi ích của Việt Nam mà còn vì lợi ích của Hoa Kỳ.
Vào lúc sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc vượt qua Mỹ trên một số mặt, bao gồm từ GDP tính theo sức mua, tỷ lệ tăng trưởng, tốc độ tăng trưởng của chi tiêu quân sự, cho đến tầm bắn của tên lửa chống hạm, dân số trong hạn tuổi quân dịch, số lượng tàu hải quân mới, trí thông minh nhân tạo và siêu máy tính, Hoa Kỳ và phần còn lại của thế giới nên cân nhắc rất kỹ cách làm thế nào để kiềm chế sức mạnh và ảnh hưởng của Trung Quốc trước khi Bắc Kinh lấn lướt được các cấu trúc quyền lực hiện hữu…
Ảnh hưởng chính trị toàn cầu của Trung Quốc được nền kinh tế đang giàu lên hỗ trợ, kèm theo việc Bắc Kinh dùng tiền mua chuộc sự ủng hộ chính trị của giới tinh hoa nước ngoài, kể cả giới tinh hoa Mỹ.
Một liên minh mới với Việt Nam sẽ đảo ngược dòng chiến thắng ngoại giao mới của Bắc Kinh và sẽ làm cho Trung Quốc không chiếm được vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam để khai thác dầu khí và nguồn cá béo bở. Liên minh đó sẽ là một ví dụ cho các quốc gia khác trong khu vực về cách bảo vệ vùng đặc quyền kinh tế của họ và chống lại ảnh hưởng của Trung Quốc. Nếu được mở rộng từ Việt Nam sang Indonesia và Ấn Độ, hai nơi cũng có chính sách không liên kết, Trung Quốc sẽ ngày càng bị ngăn chặn ngay trong sân sau của chính họ.